Chương 29: (Vô Đề)

Con quái vật bối rối sờ lên trán mình, trông có hơi ngây ngô.

Nhưng những người có mặt ở đó chẳng hề thấy đáng yêu, họ chỉ cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng!

Ánh mắt quái vật quét qua, khiến chân họ như bị đóng đinh xuống đất. Trong đầu ai nấy đều gào thét chạy mau, nhưng đôi chân lại chẳng thể nhúc nhích dù chỉ một chút. Cơ thể như đang thầm thì: Hãy quỳ xuống thần phục Ngài đi.

"Đây không phải là "Cái quái gì vậy", mà đây là "Báo hiếu"." Quái vật kiên nhẫn sửa lại cách gọi thiếu chính xác và bất kính của họ.

"Có nghĩa là gì?" Thấy Ngài có vẻ giao tiếp được, có người lớn gan lên tiếng.

"Có nghĩa là, từ ngày xưa, sự sống được thai nghén từ những thứ mục nát, nuôi dưỡng bởi những thứ mục nát. Nhưng giờ đây, tất cả đã đảo ngược. Vương quốc mục nát… đang hồi sinh."

Quái vật mỉm cười, từ tốn giơ tay lên.

Cùng với động tác của Ngài, âm thanh sột soạt vang lên từ trong làn sương mù dày đặc, từ xa vọng lại, mỗi lúc một gần hơn.

Nếu họ bước ra khỏi căn cứ, họ sẽ thấy một cảnh tượng kỳ quái:

Toàn bộ dãy núi bao bọc căn cứ đang "thức tỉnh", hay nói chính xác hơn là đang "đảo lộn quy luật của trời đất".

Những khúc gỗ mục nát vươn ra những nhánh cây thối nát, những tán lá đã héo úa nhanh chóng tụ lại, hình thành nên những sinh vật kỳ quái. Những bộ xương khô lắc lư giữa núi rừng…

Mà khi những sinh vật còn sống chạm vào những thứ mục nát kia, hoặc là héo úa chỉ trong nháy mắt, hoặc là co giật hai cái rồi vĩnh viễn bất động.

Trong khu rừng kỳ quái ấy, sự sống và cái chết quấn lấy nhau, mà khi sự đảo lộn xảy ra thì sự thay đổi lại càng rõ rệt!

Thực tế, căn cứ này là nơi chịu ảnh hưởng nhẹ nhất. Dù sự sống ở đây mạnh mẽ nhưng "xác chết" lại không quá nhiều.

Những khoảng sân huấn luyện, từng căn phòng được họ xây dựng, những tảng đá, bê tông, nhựa mà họ sử dụng… tất cả đều là vật chất vô tri, không chịu sự chi phối của sinh tử.

Những thiết bị họ chuẩn bị cũng vậy, tất cả đều không có sự sống.

Nhưng căn cứ ít bị ảnh hưởng không có nghĩa là nó an toàn.

Dưới tác động của quái vật, bầy quái trong rừng đang bao vây căn cứ từ bốn phía.

Từ không trung vang lên một khúc ca, không phải âm thanh do con người phát ra, nhưng lại rung động theo một tần số mà con người có thể hiểu được:

Sự sống, dựa vào săn mồi và cướp bóc để tiếp tục tồn tại.

Hoa tươi, nhờ vào lá úa mà sinh trưởng.

Con người, bò lên xác người khác mà ăn thịt uống máu.

Bản chất của sự sống là được cái chết nuôi dưỡng.

Nhưng tất cả đã chấm dứt, tất cả đã kết thúc rồi.

Những kẻ đang sống sẽ hiến dâng sinh mệnh.

Mục nát mới là vĩnh hằng, cái chết mới là bất diệt.

Chào mừng đến với vương quốc mục nát.

Đây là trật tự mới!

"Các ngươi có thể gọi ta là Tử Thần. Ta sẽ đón nhận sinh mệnh này bằng tất cả sự biết ơn."

Giọng điệu của Ngài nghe có vẻ lễ độ nhưng tất cả mọi người đều hiểu rõ, đó là sự thờ ơ tuyệt đối, là thái độ coi rẻ sự tồn tại của họ!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!