Mọi người lần lượt nhìn Kiều Thời, bọn họ phải giằng co với chim máu đến bao giờ? Bước tiếp theo phải làm thế nào?
Không biết từ lúc nào, cô đã trở thành người đáng tin cậy trong số bọn họ.
Kiều Thời phải chịu áp lực lớn hơn.
Cô có hai lựa chọn rõ ràng:
Một là dùng hệ thống loa xe xoa dịu tâm hồn để thu hút sự chú ý của chim máu, sau đó bọn họ quay lại tìm chiếc xe đi tuần, lái về căn cứ.
Hai là trực tiếp dẫn chim máu về căn cứ.
Nhưng khuyết điểm của cái sau rất rõ ràng, bọn họ không biết hiệu quả của âm nhạc xoa dịu đạt đến mức độ nào.
Giống như bây giờ, mọi người gần như không dám hành động trên phạm vi lớn.
Có quỷ mới biết khi chiếc xe cách căn cứ ngày càng gần có làm kích động đến chim máu hay không.
Những sinh vật dị thường này vốn dĩ không ổn định và có thể nổi điên bất cứ lúc nào.
Nhưng nếu lựa chọn cách đầu tiên, Kiều Thời chỉ có thể vứt bỏ chiếc xe, vứt bỏ phần thưởng là hệ thống loa này.
Cái này vốn không phải phần thưởng mà Kiều Thời mong đợi. Nhưng quan tâm nó là cái gì làm chi, có ích là được.
Sau khi từ bỏ phần thưởng hệ thống loa, nếu như trên đường trở về xảy ra tình huống bất ngờ, hoặc là tình hình ở căn cứ không ổn… thì phải làm thế nào?
Suy cho cùng, vấn đề lớn nhất nằm ở chỗ bọn họ chưa đủ hiểu giới vực này.
Phạm vi của giới vực lớn bao nhiêu, ở đây có quy tắc gì, sao chim máu lại trở thành chim máu, có biện pháp nào để khắc chế, ở đây còn có quái vật nào khác…
Bọn họ đều khá bối rối về mấy vấn đề này.
Kiều Thời lặng lẽ mở cửa xe ra, từ từ trượt xuống xe.
Không ổn, cô phải chậm lại.
Cho dù không khí bên trong xe rất dễ chịu nhưng Kiều Thời biết, đó đều là giả! Cho dù có cố gắng bình tĩnh buông bỏ tất cả mọi thứ, nhưng trong đầu cô vẫn cứ điên cuồng hoạt động, CPU chạy bằng cơm sắp bị đốt cháy rồi.
Mặc dù bên ngoài vẫn còn sương mù, tầm nhìn không được rõ, nhưng dù thế nào cũng là một khu vực thoáng đãng để cô có thể hít thở. Cửa kính xe đã bị đánh vỡ, bên ngoài xe cũng không chắc là sẽ nguy hiểm hơn bên trong xe… nhỉ?
Đang nghĩ đến đây, Kiều Thời chợt nghe thấy một loạt âm thanh ma sát sột soạt.
Đang ở vùng thôn quê nên việc nghe thấy mấy tiếng động nho nhỏ là điều rất bình thường, nhưng tiền đề là nơi cô đứng phải là thôn quê bình thường.
Kiều Thời nhớ rõ từ lúc xe chạy đến đây, cô còn từng nói bên ngoài quá im lặng, không được bình thường lắm?
Âm thanh này phát ra từ đâu? Là ngay lúc cô lơ là bước xuống xe sao?
Không, không đúng. Là từ lúc họ đối mặt với đàn chim máu!
Nhưng khi đó, đám chim máu kh*ng b* đập cánh đã thu hút sự chú ý của mọi người cả về thị giác lẫn thính giác.
Mà bây giờ, tiếng động của chim máu tạo ra đã yên tĩnh trở lại. Âm thanh vốn dĩ bị che dấu lại đột nhiên xuất hiện.
Kiều Thời nhìn sang nơi phát ra tiếng động.
Nơi phát ra âm thanh lại ở ngay dưới chân cô, nói chính xác là ở khắp vùng đất này.
Không có gió, không có ngoại lực, nhưng những cành lá khô xơ trên mặt đất đều đang rung động. Chúng giống như đang vui mừng phấn khởi, cũng giống như đang tiến hành một nghi thức nào đó, chào đón vị vua trở về.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!