Chương 26: (Vô Đề)

Phần đầu xe tuần tra dính đầy máu, còn có dấu hiệu va chạm mạnh.

Có lẽ đội tuần tra không ngờ rằng mình sẽ đâm vào một đàn chim lớn như vậy.

Họ xuống xe kiểm tra, rồi chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy ra…

Nhưng lúc này, điều quan trọng không phải là tìm hiểu xem đội tuần tra đã gặp chuyện gì mà là làm thế nào để đội của Kiều Thời tránh lặp lại số phận đó!

Kênh liên lạc bỗng bị cắt đứt, chỉ còn lại tiếng nhiễu điện "xì xì."

Xung quanh vẫn yên tĩnh như trước, nhưng tất cả bọn họ đều biết điều đáng sợ nhất đã xảy ra: Giới vực đang hình thành!

Kiều Thời và Tần Linh không nói gì, cả hai lập tức ăn ý lùi lại tránh xa đống xác chim!

Trong tình huống biết rõ có thứ kỳ dị đang ẩn nấp, quay lưng lại với nó là hành động nguy hiểm nhất. Vì vậy, họ chỉ có thể rút lui dần từng bước trong tư thế kỳ quái này.

Cùng lúc đó, đống xác chim trên mặt đất bỗng nhiên động đậy.

Giống như một phản ứng dây chuyền, cả đống xác chim run lên từng đợt.

Và rồi chúng bắt đầu vỗ cánh, đôi mắt đen láy lạnh lẽo khóa chặt hai kẻ đang tìm cách bỏ chạy. Những vệt máu đỏ tươi chưa khô trên lông vũ khiến chúng trông càng đáng sợ hơn.

Xẹt-

Bầy chim máu phát ra tiếng kêu khàn khàn khó nghe, rồi lao ùn ùn về phía hai người. Chúng di chuyển cực kỳ nhanh và hung dữ, hoàn toàn không có dấu hiệu nào cho thấy vừa bị xe đâm qua, giống như vệt máu dính trên người chúng chỉ là hiệu ứng hóa trang.

Chúng ào ào lao tới, như thể ngay giây tiếp theo hai con người nhỏ bé sẽ bị nuốt chửng trong cơn sóng chim khổng lồ này…

Tần Linh vung mạnh gậy kim loại, vừa đánh vừa lùi.

Chiếc gậy vẽ nên một tấm lưới dày đặc, liên tục va chạm với bầy chim máu đang lao tới, phát ra tiếng "keng keng keng" chói tai.

Có con chim bị đánh bay ra xa, rơi xuống đất.

Nhưng áp lực trên vai Tần Linh không hề giảm bớt.

Những con chim máu ngã xuống một lúc rồi lại vỗ cánh bay lên lần nữa, như thể chúng là những sinh vật bất tử!

Cô ta liếc xuống cây gậy kim loại trong tay, trên đó đã chi chít vết cào.

Những vết này không đủ để làm gãy gậy nhưng Tần Linh hiểu rất rõ độ cứng của nó. Chỉ cần nghe tiếng va chạm là nhận ra móng vuốt của chúng sắc bén đến mức nào. Thêm cả những vết cào, vết mổ… nếu chẳng may bị chúng cào một cái hay mổ trúng, hậu quả sẽ ra sao?

Mặt Tần Linh tái nhợt.

May mà cô ta đã chọn dùng gậy kim loại, chứ không phải dùng chính nắm đấm kim loại của mình để đối chọi với chúng!

Nắm đấm kim loại hóa của cô ta đảm bảo về độ cứng, thậm chí còn linh hoạt hơn gậy, nhưng dưới lớp kim loại đó, cô ta vẫn là một con người bằng xương bằng thịt.

Ngay cả Tần Linh đã đi theo con đường cường hóa thể chất cũng cảm thấy đuối sức, chứ đừng nói là kẻ gà mờ như Kiều Thời.

Tui né! Tui né! Tui né!

Kiều Thời hoàn toàn không có khả năng đối đầu trực diện với lũ chim máu này nên chỉ biết dồn toàn bộ sự chú ý và sức lực vào việc né tránh.

"Phải biến phản xạ trước nguy hiểm và kỹ năng né tránh thành trí nhớ cơ bắp, đến thời khắc quan trọng sẽ cứu mạng cô."

- Kiều Thời nhớ rõ lời sĩ quan huấn luyện đã nói.

Và điều đó đã hoàn toàn đúng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!