Lúc Kiều Thời thay đồ xong vội vã bước ra, tiếng còi báo động đã ngừng lại.
Bồn tắm thuốc này chẳng phải món đồ thần kỳ gì mấy, nhưng cũng được coi là bài thuốc bí truyền, có thể củng cố hiệu quả của quá trình huấn luyện và xua tan mệt mỏi, với cả loại này không được bày bán trên thị trường.
Nhờ vậy mà khi Kiều Thời bước ra, hai chân cô không nặng nề như lúc vừa bị lôi vào nữa.
"Chuyện gì xảy ra vậy?"
"Sĩ quan huấn luyện nói có một đàn chim va vào hệ thống giám sát ở đây, vô tình kích hoạt báo động. Họ đã cử người kiểm tra rồi, thu dọn được một đống xác chim, chắc là không có vấn đề gì lớn."
Nói thì nói vậy thôi chứ trông sắc mặt của của Tần Linh chẳng khả quan gì mấy.
Mấy người trong giới thường hay đa nghi.
Những sự trùng hợp kiểu "vô tình kích hoạt" thế này rất dễ khiến người ta nghi ngờ. Đã thế còn sót lại một đống xác chim, nghe thôi đã thấy điềm chẳng lành.
Hơn nữa, bên ngoài chợt có sương mù.
Lúc nãy họ bận ngâm mình trong phòng tắm nên chẳng biết sương mù xuất hiện từ khi nào.
Toàn bộ căn cứ huấn luyện nằm sâu trong rừng núi hoang vu, một khi sương mù giăng lối thì tầm nhìn sẽ giảm đi đáng kể, bầu không khí cũng trở nên âm u rùng rợn.
Những sĩ quan huấn luyện và nhân viên thường trú lâu dài ở đây thì bình thản hơn nhiều: căn cứ huấn luyện nằm ở nơi hẻo lánh, trở trời là chuyện thường.
Sương mù lên khiến tầm nhìn bị giảm, đàn chim mất phương hướng lao đầu vào cũng là điều hợp lý.
Trần Ưng bước đến nói: "Tôi đã kiểm tra rồi, tín hiệu liên lạc vẫn bình thường. Vẫn chưa thấy dấu hiệu nào của việc hình thành giới vực."
Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Kiều Thời nói: "Tôi nghe nói khi huấn luyện đến giai đoạn sau, không có chuyện thì họ cũng sẽ cố tình dựng nên một vài vấn đề để kiểm tra phản ứng của chúng ta. Chỉ cần giữ cảnh giác là được."
Cô nghe Mắt kính bảo thế.
Ở đâu cũng có diễn tập, huống chi là với những vị trí đặc biệt như bọn họ. Có khi còn ném thẳng một giới vực đến cho họ xử lý cũng không chừng.
Vấn đề duy nhất là… "bài kiểm tra" này đến hơi sớm thì phải!
Đúng lúc này, sĩ quan huấn luyện vội vã bước đến: "Chúng tôi cần hỗ trợ."
Tuy phản ứng của họ trước những dị thường này không nhạy bén bằng người trong giới, nhưng chí ít vẫn có ý thức cảnh giác cơ bản. Dù không có giới vực, thời tiết như thế này cũng dễ xảy ra sự cố.
Căn cứ đã liên lạc với đội tuần tra để gọi họ quay về.
Nhưng có một đội đã mất liên lạc.
Tín hiệu của họ vẫn hiển thị song không phản hồi bất kỳ cuộc gọi nào.
Những đội tuần tra này không phải người trong giới, nhưng năng lực chiến đấu không tệ. Nếu ngay cả họ cũng gặp rắc rối…
Muốn giải quyết thì phải cử thêm người.
Nhưng rõ ràng bây giờ không phải lúc thích hợp để điều động lực lượng bên ngoài nên họ mới gọi người về.
Cũng không thể mặc kệ đội bị mất tích được.
Thế nên, sĩ quan huấn luyện mới tìm đến nhóm của Kiều Thời.
Những người này cần được huấn luyện bài bản nhưng không có nghĩa là họ gà mờ! Mỗi người trong số họ đều sở hữu năng lực phi thường. Dù có đụng phải giới vực thì họ cũng có kinh nghiệm xử lý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!