Chương 24: (Vô Đề)

"Hệ thống, khởi động đi!"

Vừa vào huấn luyện đã phải chạy khởi động 5000 mét, suýt chút nữa khiến Kiều Thời và Trương Vi lăn đùng ra như cá khô phơi nắng.

Dù không hy vọng gì nhiều nhưng Kiều Thời vẫn không nhịn được muốn hệ thống giúp cô gian lận một chút.

Hệ thống khởi động, phát ra âm thanh hứng khởi: "Cố lên! Cố lên!"

Kiều Thời: ...

Thôi khỏi gian lận đi.

"Tui đang ở trạng thái kiệt sức, cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi. Như vậy rất có hại cho sức khỏe, đúng không? Hệ thống có cái gì giúp tui loại bỏ mệt mỏi ngay lập tức không?" Bây giờ Kiều Thời coi như đã nắm được kỹ xảo đàm phán với hệ thống rồi.

Hệ thống lập tức phản hồi: Sau khi kiểm tra, xác nhận ký chủ chưa đạt đến trạng thái giới hạn.

"Ký chủ à, bước vào xã hội, thích nghi với công việc không phải chuyện dễ dàng. Đây là một quá trình gian nan nhưng cũng là con đường mà mỗi người nhất định phải trải qua."

Kiều Thời: … Không, tui cảm thấy người bình thường chẳng ai cần thích nghi với loại "công việc" này đâu!

"Nếu quá phụ thuộc vào hệ thống, sau này khi gặp khó khăn, ký chủ sẽ có thói quen trốn tránh. Giờ hãy dũng cảm đuổi theo bước chân của đồng nghiệp nào! Cô làm được mà! Nhiệm vụ này không bắt buộc nhưng hoàn thành sẽ có thưởng đó."

Hệ thống không phải một con quỷ chuyên ép người làm nhiệm vụ. Nó không bắt ép Kiều Thời phải hoàn thành mọi thứ.

Việc sắp xếp nhiệm vụ, đánh giá tính cấp bách của nó đều rất khoa học và hợp lý.

Nhưng hệ thống cũng biết rõ, Kiều Thời cực kỳ quan tâm đến phần thưởng nhiệm vụ, thế nên dùng mồi câu này để dụ cô là quá hợp lý rồi.

Kiều Thời nhìn đám "đồng nghiệp" phía trước, đến bóng lưng còn sắp không thấy đâu nữa, đành hỏi: Người khác đều gian lận nhưng lại bắt tui phải dùng thân xác người phàm này đuổi theo họ? Cái này có hợp lý không?

"Đuổi theo bước chân đồng nghiệp? Thế tui đuổi theo bước chân của Vi Vi là được chứ gì!"

Hệ thống: "… Ký chủ, đừng có chơi chữ như thế. Hai người đang ở vị trí đếm ngược từ dưới lên đấy. Kẻ tám lạng người nửa cân, không ai đuổi theo ai cả. Nhưng cô có thể cố gắng hơn, dẫn dắt cô ấy cùng nhau tiến lên!"

Kiều Thời lê đôi chân run rẩy chạy theo Trương Vi sắp lăn ra đất, cố gắng đến vạch đích.

Những người còn lại cũng chỉ vừa mới hoàn thành xong phần chạy của mình.

Nhưng họ không phải vừa chạy xong 5000 mét, mà là sau khi chạy xong 5000 mét rồi còn tự thêm bài huấn luyện, chờ Kiều Thời và Trương Vi.

Trương Vi rụt rè giơ tay lên: "Sĩ quan huấn luyện, thể lực của họ không giống chúng tôi, có phải nên chia kế hoạch huấn luyện riêng không? Như vậy chúng ta có thể cải thiện có mục tiêu hơn, đúng không?"

Sĩ quan huấn luyện không cảm xúc nhìn họ: "Trần Ưng, cậu trả lời đi."

Trần Ưng chính là gã cao to hơn hai mét.

Trước đó Kiều Thời còn chẳng biết tên của họ, bởi vì ngay từ đầu chẳng có màn giới thiệu nào cả.

Lúc mới vào sân huấn luyện, cô đã có ý định chào hỏi để làm dịu bầu không khí. Nhưng đối phương lại nhìn các cô bằng ánh mắt bễ nghễ (cũng có thể chỉ là ảo giác của cô thôi, do chênh lệch chiều cao quá lớn, không cẩn thận sẽ hình thành cảm giác nhìn từ trên cao xuống).

Sau đó, họ nói: "Gọi bọn tôi là cơ bắp cuồn cuộn hoặc đại ca đô con gì cũng được. Đồng đội của cô chẳng phải vẫn hay gọi chúng tôi như thế à? Mấy con gà yếu ớt."

Kiều Thời và Trương Vi: ...

Hết cách rồi, người trước chặt cây, người sau không có chỗ nào hóng mát.

Lúc này, Trần Ưng bị sĩ quan huấn luyện điểm danh bước lên một bước, nói: "Vì giới vực không phải được tạo ra dành riêng cho các cô. Bất kể ai bước vào đây, mạnh hay yếu cũng sẽ phải đối mặt với những nguy hiểm ngang nhau."

Sĩ quan huấn luyện gật đầu rồi nói tiếp: "Tôi không sắp xếp cho họ luyện tập nhiều hơn hai người. Họ tự nguyện làm vậy. Tần Linh, cô nói tiếp đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!