Chương 17: (Vô Đề)

Trong cơn mơ màng, Kiều Thời vẫn nghe theo sự hướng dẫn của hệ thống, leo lên giường.

Nằm sấp trên bàn học ngủ thì thật khó chịu. Hệ thống muốn tạo cho Kiều Thời một môi trường ngủ thoải mái, không thể nào bỏ qua chi tiết quan trọng này.

Còn bản thân Kiều Thời cũng chủ động tìm cho mình một tư thế ngủ thoải mái.

Cô sẽ chết.

Trong lòng cô biết rất rõ điều đó.

Vì vậy, tâm trạng cứ bình thản một chút đi, ít nhất cô cũng được chết một cách thoải mái trong giấc ngủ.

Tâm trạng không bình thản cũng không sao, hệ thống sẽ giúp cô bình thản.

Những cảm xúc căng thẳng và lo lắng kéo đến theo cơn buồn ngủ, dần dần tan biến…

"Kiều..." Trương Vi và Người Phụ Nữ Kéo ngơ ngác nhìn hành động của Kiều Thời.

Nói là cùng nhau diễn vở kịch học sinh giỏi chăm chỉ, vậy mà cậu lại lén ngủ sao?

Trương Vi định gọi Kiều Thời nhưng đã nghe thấy tiếng ngáy khe khẽ của cô.

Trương Vi ngăn Người Phụ Nữ Kéo đang định gọi Kiều Thời lại, trong mắt lóe lên tia sáng thông minh, cô ấy hiểu rồi!

Kiều Thời có thực sự buồn ngủ không? Rõ ràng là không.

Hai người là bạn cùng phòng, Trương Vi biết cô mới thức dậy cách đây không lâu. Hơn nữa, trong môi trường có thể chết bất cứ lúc nào này, đến heo cũng không thể nào buồn ngủ nổi.

Chỉ có một sự thật!

Kiều Thời chắc chắn đang tìm cách khác để phá vỡ tình thế.

Nếu cứ chiều theo những đánh giá khắt khe kia để được công nhận, cách này vẫn không an toàn lắm.

Cái gì? Bạn hỏi tại sao Trương Vi lại tin tưởng Kiều Thời như vậy á?

Kiều Thời là cao thủ được cả Mắt Kính của cơ quan chính phủ công nhận, Trương Vi có lý do gì để không tin?

Không hiểu được cách làm của Kiều Thời sao? Không hiểu mới đúng đó!

Lúc đó khi Kiều Thời cho Người Phụ Nữ Kéo vào, chẳng phải cô ấy cũng không hiểu sao?

Thật ra nước đi này rất mấu chốt. Không có Người Phụ Nữ Kéo, bọn họ cũng không thể lừa được những con quỷ khác...

Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của Kiều Thời! Cô ấy chỉ cần không kéo chân là được!

Trương Vi lặng lẽ cầm sách lên, cố gắng tìm lại trạng thái học tập "bị ma nhập đọc sách" trước đó.

"Người được kiểm tra, phòng Nữ 1B111... Người Phụ Nữ Kéo."

Khoảnh khắc số phòng vang lên, tim Trương Vi như ngừng đập.

Nhưng cô ấy cũng phát hiện ra một vấn đề: Giọng nói phát thanh kia, đã do dự một chút!

Có gì đó kỳ lạ...

Trương Vi lại nhìn Người Phụ Nữ Kéo một cái.

Mặc dù có sự tác động của ký túc xá hòa thuận, nhưng rõ ràng Người Phụ Nữ Kéo vẫn cảm thấy bồn chồn. Nó có thể hiểu được ý của bọn họ và biết rằng bây giờ phải "diễn". Tuy nhiên, nó hoàn toàn không có tố chất này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!