Chương 162: Ngoại truyện (4)

Lần đầu tiên làm nhiệm vụ với Hứa Dịch, Kiều Thời chạy phía sau anh.

Lần thứ hai làm nhiệm vụ với Hứa Dịch, Kiều Thời đi sau anh mấy bước.

Lần thứ ba làm nhiệm vụ với Hứa Dịch, Kiều Thời và Hứa Dịch sóng vai đi bên nhau.

Trong bộ phận dọn dẹp, những cánh cửa văn phòng luôn đóng chặt nay đều lén lút mở ra một khe he hé. Mặc dù mọi người đều rất bận, nhưng tin sốt dẻo cấp độ này nhất định phải hóng!

Đối với bọn họ, chẳng phải chuyện này còn hiếm thấy hơn chuyện gặp ma hay sao?

"Nhân tiện, tân binh này đã thức tỉnh năng lực nào rồi?"

"Chưa thấy cô ấy báo cáo. Có lẽ vẫn chưa thức tỉnh."

"Cậu ngốc quá, nhìn bộ dạng này của cô ấy rõ ràng là đã thức tỉnh năng lực [Thao túng tâm lý] rồi! Ngay cả Hứa Dịch cũng trúng chiêu… Tân binh bây giờ, đúng là thâm sâu khó dò…"

Đương nhiên Hứa Dịch biết, bản thân anh không hề chịu sự thao túng nào từ phía Kiều Thời. Nhưng anh không phủ nhận khả năng bị hệ thống thao túng. Suy cho cùng, dù siêu năng lực của anh có mạnh đến mấy cũng không thể lay chuyển được một tồn tại siêu việt như hệ thống.

[Ký chủ, bổn hệ thống chưa bao giờ kiểm soát tần suất bước đi của anh, là anh tự nguyện kết bạn với cô Kiều Thời. Xin hãy thẳng thắn đối diện với nội tâm anh, đây là cảm xúc bình thường của con người, không có gì phải xấu hổ cả.]

Hệ thống vẫn phá đám như mọi khi.

Hứa Dịch: …

Được rồi, Hứa Dịch thừa nhận, anh đã bắt đầu quen với việc chung nhóm với Kiều Thời. Mặc dù bản thân anh cũng chưa quen với thói quen" đó cho lắm.

Kiều Thời không giống những người khác. Hứa Dịch luôn có cảm giác cô nàng này có sự tương đồng kỳ lạ với hệ thống chết tiệt: Mặc kệ anh có chấp nhận hay không, một khi nó đã tồn tại thì nó sẽ điên cuồng chứng tỏ sự hiện diện của mình, cũng như không cho anh bất kì cơ hội nào để phản kháng.

Vừa thấy mặt, Kiều Thời đã ríu rít kể cho anh nghe gần đây có chuyện gì thú vị, quanh bộ phận dọn dẹp có cửa hàng nào mới mở, không biết anh có để ý thấy hay chưa…

Cách nói chuyện của cô rất khéo léo, như thể đang dẫn dắt anh chú ý đến những thứ mà trước đây anh chẳng hề quan tâm.

"Tôi không thích người nói nhiều."

"Tôi không thích người ít nói."

"… Vậy hẳn cô cũng biết tôi là người đảm bảo an toàn cho cô, cô nên tuân theo sự sắp xếp của tôi."

"Vậy anh cũng nên biết, chuyện anh đảm bảo an toàn cho tôi là bởi giữa chúng ta đã có giao kèo. Nếu nói theo phép làm tròn thì anh chính là vệ sĩ của tôi, mà vệ sĩ thì nên nghe theo lời chủ thuê mình chứ."

Hứa Dịch cạn lời. Anh lựa chọn cách chặn giọng nói của Kiều Thời.

Chặn âm thanh của hệ thống không dễ, anh hoàn toàn phải dựa vào ý chí của chính mình mới có thể phớt lờ nó. Nhưng chặn giọng nói của Kiều Thời thì dễ hơn nhiều, chỉ cần tạm thời tắt tiếng của thế giới bên ngoài là xong.

Bỗng nhiên, sắc mặt Kiều Thời thay đổi, cô há miệng th* d*c, nói rất nhanh, trông có vẻ như đang hoảng sợ nói với anh điều gì đó.

Hứa Dịch không muốn để ý đến cô.

Nhưng sự tò mò của anh lại trỗi dậy. Đây là lần đầu tiên anh thấy cô nàng này lộ ra vẻ mặt như thế, cô đang nói chuyện gì quan trọng phải không?

Thay vì cứ suy nghĩ mãi về việc cô vừa nói gì, chi bằng làm rõ ngay từ bây giờ thì hay hơn.

Hứa Dịch hủy bỏ chế độ tắt tiếng: "Vừa rồi cô nói gì vậy?"

Kiều Thời chẳng nói gì cả, cô chỉ tùy tiện mấp máy môi thôi.

"Chúc mừng anh! Lần này, chế độ tắt tiếng không khiến anh bỏ lỡ bất cứ thông tin quan trọng nào hết."

Hứa Dịch: …

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!