Kiều Thời vừa mới mạnh miệng tuyên bố "giờ thì không còn gì có thể ngăn cản cô phát tài nữa" lập tức cảm thấy hối hận: Ma quỷ cũng có thể ngăn cản cô phát tài!
Bộ phận dọn dẹp, giới vực, dị thường… Những thông tin mà cô chưa từng tiếp xúc ào ào kéo đến, thách thức tam quan của cô.
Chọn tiền hay chọn mạng, đây là cả một vấn đề.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Kiều Thời đã ký vào bản hợp đồng trông có vẻ vô cùng chính quy, dường như chả liên quan gì đến thế giới dị thường kia.
Lý Văn nói đúng, một khi đã tiếp xúc với thế giới ấy thì rất khó để quay đầu lại.
Kiều Thời cảm thấy, không chỉ bởi biết càng nhiều càng dễ thu hút nhiều sự kiện dị thường, mà còn bởi khi con người ta đã tiếp xúc với một thế giới khác thì sẽ luôn muốn nếm thử một khả năng khác, một cách sống khác.
Con đường kia chưa chắc sẽ nhẹ nhàng hơn nhưng cũng là một cơ hội xưa nay chưa từng có! Nhỡ đâu, nhỡ đâu cô cũng có được loại sức mạnh siêu phàm siêu mạnh đó thì sao!
Có lẽ từ trong xương tủy ít nhiều cô vốn đã có máu phiêu lưu.
"Đừng căng thẳng, công việc này không nguy hiểm như cô tưởng tượng đâu." Lý Văn cảm nhận được sự lo lắng của Kiều Thời, anh ta khẽ mỉm cười nói.
Kiều Thời hơi bối rối, bởi vì Lý Văn vừa mới phổ cập cho cô về tỷ lệ tử vong của các nhân viên bộ phận dọn dẹp, cũng như mức độ nguy hiểm của giới vực.
Tại sao không có tỷ lệ tử vong của người trong giới? Bởi vì phần này hơi khó thống kê. Có những người đã lặng lẽ chết trong giới vực mà không ai hay biết. Ít nhất thì bộ phận dọn dẹp cũng biết nhân viên nào của họ chưa trở về.
Đây cũng là một trong những bằng chứng về sự nguy hiểm của giới vực.
Thế nhưng, hiện tại Lý Văn lại nói: Thực ra không nguy hiểm đến thế.
Thế chẳng phải là mâu thuẫn hay sao?
"Bởi vì cô là do Hứa Dịch giới thiệu. Tôi định sắp xếp Hứa Dịch làm động đội của cô." Lý Văn nói: "Còn nhớ cô đã nhận xét về cậu ta như thế nào không?"
Bệnh nhân tâm thần.
Nhưng anh là một bệnh nhân tâm thần rất mạnh.
Cùng nhóm với anh, Kiều Thời có thể nằm không cũng thắng.
"Chuyện đi vào giới vực xử lý dị thường cứ để cậu ta làm, cô ở bên ngoài viết báo cáo cho cậu ta. Hoặc nghĩ cách để cậu ta dẫn cô theo, quan sát cách cậu ta vận dụng năng lực trước, rồi tìm cơ hội thức tỉnh năng lực của bản thân và học hỏi cậu ta cách vận dụng năng lực. Cô sẽ trở thành người có năng lực siêu phàm tiếp theo, đến lúc đó chỉ cần một chân đá văng cậu ta là được rồi…"
Lúc này Kiều Thời vẫn là một cô gái ngoan: "Làm vậy không tốt lắm thì phải?"
Gài đồng đội, cô cảm thấy áp lực tâm lý lắm đó!
"Cậu ta là một quân cờ mạnh mẽ, làm sao lợi dụng được cậu ta là việc của cô. Dĩ nhiên, cô cũng có thể lựa chọn cách hỏi han ân cần, đối xử thật tốt với cậu ta, để đổi lấy tình cảm đồng đội chân thành… Tóm lại, làm như thế nào do cô tự quyết định."
Nhìn Kiều Thời lộ ra vẻ mặt suy tư, Lý Văn nở một nụ cười đầy mưu mô.
Anh ta chỉ có thể gợi ý cho Kiều Thời một số hướng đi. Còn cụ thể làm như thế nào, anh ta không thể dạy được. Mỗi nhân viên của bộ phận dọn dẹp sẽ có một con đường riêng, không giống nhau. Cố ép buộc truyền dạy kinh nghiệm của bản thân cho người khác sẽ phản tác dụng.
Có lẽ hiện tại Kiều Thời vẫn còn mơ hồ như đi trong sương mù nhưng không sao, hợp tác với Hứa Dịch một hai lần, tự mình thực sự trải qua một số giới vực khác nhau, cô sẽ lĩnh hội được ngay thôi.
Lý Văn vỗ vỗ vai Kiều Thời: "Tôi tin cô. Cô rất đặc biệt. Cậu ta không thích có đồng đội. Nói thật, đây cũng là lần đầu tiên cậu ta giới thiệu người vào bộ phận."
Mới vào mà đã được lãnh đạo coi trọng, Kiều Thời cảm thấy khá cảm động. Nhưng ngay sau đó, cô nghe thấy Lý Văn nói tiếp: "Ngoài ra, cô còn một nhiệm vụ…"
Kiều Thời ngay lập tức tỉnh tảo lại!
Mặc dù cô chỉ là một tấm chiếu mới trong môi trường công sở, nhưng cô cũng đã lướt tìm không ít bí kíp về cách sinh tồn chốn công sở trên mạng rồi.
Những tài liệu trên mạng đó có đáng tin hay không, Kiều Thời không chắc lắm, nhưng cảnh tượng trước mặt lại trùng khớp với chiêu "bánh vẽ của lãnh đạo" trong truyền thuyết!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!