Chương 160: Ngoại truyện (2)

Cho tới hiện tại, hệ thống này luôn biểu hiện trước mặt anh giống như một sinh mệnh máy móc có trí tuệ nhưng không có cảm xúc, cũng có thể là anh nghĩ nhiều rồi, sao anh cứ có cảm giác nghe ra chút châm chọc trong lời này vậy nhỉ.

Ẩn ý như đang nói: Anh tưởng tôi muốn ràng buộc với anh lắm chắc?

[Ký chủ, anh nghĩ nhiều rồi. Xin hãy hiểu lời của tôi theo nghĩa đen. Bổn hệ thống không thể làm được như con người, nói một câu mang hai hàm ý, hoặc có hàm ý sâu xa đa tầng đâu. Ký chủ, xin hãy hoàn thành nhiệm vụ!]

Hứa Dịch mang theo ba phần nghiến răng nghiến lợi, ba phần chán nản, cùng ba phần thiện lương cốt lõi mà tự giới thiệu bản thân, trao đổi tên họ với Kiều Thời.

"Xem như "báo đáp", tôi có thể giới thiệu cho cô một công việc."

Hứa Dịch nhấn mạnh hai từ báo đáp, người nào không biết còn tưởng anh muốn báo thù tới nơi.

"À, vậy thì không cần đâu…" Kiều Thời khéo léo từ chối.

Cứu người thuần túy xuất phát từ ý thức trách nhiệm xã hội và quan điểm đạo đức của cô.

[Cứu người xong, vấn đề công việc cũng được giải quyết], loại chuyện hợp tình hợp lý như thế này, Kiều Thời chỉ có thể nghĩ trong lòng chứ không coi là thật.

Suy xét đến trạng thái tinh thần của Hứa Dịch, Kiều Thời cảm thấy bản thân vẫn nên cẩn thận thì hơn. Cô đã nghe nói không ít về các bẫy việc làm.

Kiều Thời không định tiếp tục nói chuyện phiếm, cô phải về ký túc xá thay quần áo. Thời tiết ngày càng nóng bức nhưng bị ướt nhẹp thế này thực sự không thoải mái, mà còn dễ lộ hàng nữa.

Cô vẫy tay chào Hứa Dịch, sau đó quay người rời đi.

Một chiếc áo khoác phủ lên đầu cô một cách chính xác.

Kiều Thời quay đầu lại nhìn thì Hứa Dịch đã biến mất.

Lúc Kiều Thời về đến ký túc xá, có vẻ như Trương Vi cũng vừa mới về.

"Kiều Kiều… sao cậu lại thành ra thế này? Mau vào tắm rửa đi!" Trương Vi hơi hoảng nhưng ngay sau đó: "Ơ, đây là áo con trai!"

Radar hóng hớt của cô ấy lập tức khởi động.

Kiều Thời nói chuyện với cô ấy mấy câu, cảm giác khó chịu cứ lởn vởn trong đầu lúc trước lại trỗi dậy. Theo lời Vi Vi, bản thân cô đột nhiên biến mất, cô ấy đã tìm cô rất lâu.

Lúc ở bên hồ có người rơi xuống nước ấy hả? Trương Vi không trông thấy.

Những người khác trong câu lạc bộ chuyện huyền bí đi đâu rồi? Trương Vi không nhớ nữa.

Trương Vi gãi đầu gãi tai: "Có lẽ tớ quá sốt ruột lo đi tìm cậu, nên cũng không chú ý lắm."

"Lúc ấy tớ thực sự rất hối hận, đáng nhẽ không nên đưa cậu tới bên hồ. Tớ cho rằng… cho rằng cậu nghĩ quẩn, nên tớ cũng đi về hướng bờ hồ. Tớ đi đến khu vực bãi nông, đột nhiên lại cảm thấy có gì đó không đúng. Tớ không hề thấy cậu nhảy xuống nước, sao có thể nghĩ cậu ở bên đó được nhỉ? Thế là sau đó tớ cứ mơ mơ màng màng quay về."

Kết quả lúc quay về chợt trông thấy Kiều Thời toàn thân ướt như chuột lột, suýt chút nữa còn khiến Trương Vi cho rằng cơn ác mộng đã trở thành sự thật, cô ấy hoảng sợ là phải.

"Thôi nào, cậu biết tớ mà, phiền thì có phiền nhưng bảo tớ đi tìm chết là tớ không vui đâu đấy." Kiều Thời vỗ vai Trương Vi.

Nói thì nói vậy nhưng trong lòng Kiều Thời lại dấy lên thêm nhiều nghi vấn: Hình như trải nghiệm của Trương Vi cũng khá giống với cô thì phải? Nhưng lại trái ngược với cô.

Trương Vì thì "mơ hồ đi đến bên bờ hồ

- nhưng sau đó quay lại", còn cô thì thực sự đã nhảy xuống. Nhưng dường như các cô đều không nhìn thấy ai khác vào thời điểm đó, họ đã trải qua những "sự kiện" khác nhau vào cùng một lúc!

Ngay vừa rồi, Trương Vi cũng hỏi thăm tình hình của các thành viên trong câu lạc bộ: Mọi người đều đã giải tán về hết rồi, Trương Vi và Kiều Thời rời đi lúc nào ấy hả? Họ không để ý lắm nhưng hình như là cùng nhau rời đi thì phải. Có người nhảy xuống hồ hả? Họ không biết nữa.

Vậy nên, chưa chắc chỉ có hai cô là đặc biệt. Nói chính xác hơn, rất có thể tất cả mọi người đều đã trải qua những "sự kiện" khác nhau vào cùng thời điểm đó.

Chuyện này làm sao mà xảy ra được nhỉ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!