(Lưu ý: Đây là ngoại truyện mả Hứa Dịch
- một người có vấn đề về thần kinh bị trói buộc với hệ thống x Kiều Thời
- một người bình thường)
Kiều Thời cảm thấy bản thân đã gặp phải một kẻ lập dị.
Mọi chuyện bắt đầu từ một ngày trước.
Ngày tốt nghiệp sắp tới gần, cô đang bù đầu đi tìm việc, bạn cùng phòng là Trương Vi sợ cô quá lo lắng mà tẩu hỏa nhập ma nên đã dẫn cô đến tham gia hoạt động chia tay của câu lạc bộ truyện huyền bí, nghe vài câu chuyện kinh dị thư giãn đầu óc một chút.
Kiều Thời: … Đây là cách thư giãn thả lỏng tâm trạng nghiêm túc đó hả?
Mà phải công nhận, xét về hiệu quả, cũng không thể nói là không có. Ngồi bên cạnh bờ hồ nhân tạo, nghe những câu chuyện rùng rợn đầy k*ch th*ch, Kiều Thời cảm thấy lơ mơ buồn ngủ.
"Suỵt, xin mọi người hãy cẩn thận, những kẻ tuyệt vọng đã chôn mình trong cái hồ này sẽ tìm người tiếp theo, bám vào phía sau lưng người đó rồi từng bước dẫn người đó xuống vực sâu… là trượt chân, là tự sát, hay là điều gì khác thì tùy vào suy đoán của mỗi người…"
Kỳ lạ, trong hoàn cảnh như thế này, sao cô lại thấy buồn ngủ thế nhỉ?
Câu hỏi này cứ lởn vởn trong đầu Kiều Thời. Nhưng đầu óc cô mơ màng, hai vai nặng trĩu, thực sự không còn đủ sức mà suy nghĩ cho kỹ càng.
Lúc này, Kiều Thời chợt nhìn thấy có người đang đi thẳng xuống hồ!
Cô giật mình, lập tức tỉnh táo lại ngay.
Bạn học, đừng làm chuyện dại dột mà!
Kiều Thời muốn nhờ Trương Vi và những người khác giúp đỡ nhưng khi nhìn xung quanh, cô lại phát hiện không biết những người khác đã rời đi từ lúc nào.
Chỉ còn lại mỗi mình cô ở đây.
Chuyện này không bình thường.
Không đời nào Trương Vi lại bỏ cô ở đây mà rời đi một mình được.
Nhưng đầu óc Kiều Thời choáng váng đến mức ngay cả vấn đề đó cũng không nghĩ đến. Cô chỉ lo lắng: Có người sắp nhảy xuống hồ rồi! Có ai giúp được không? Một mình cô sợ là không cản được!
Nghĩ thì nghĩ thế nhưng cơ thể Kiều Thời theo bản năng đã chạy sang hướng đó: "Ôi, bạn gì ơi, nước hồ lạnh lắm, có muốn ăn chút gì trước không?"
Hiện tại đầu óc vẫn đang choáng váng nên nhất thời cô cũng không nghĩ ra lý do thuyết phục nào để khuyên can đối phương, vì thế mới buột miệng nói một câu như vậy.
Người nọ không quay đầu lại.
Kiều Thời đã chạy đến bên bờ hồ, làn nước lạnh ở khu vực nước nông cố gắng tràn qua đôi dép lê của cô.
Cô chợt nhớ đến câu chuyện mà mà cô đã nghe được lúc đang mơ màng sắp ngủ. Khoan đã, hình như tình huống hiện tại của cô có hơi giống cảnh tượng mà câu chuyện đó miêu tả thì phải? Cô cứ mơ mơ màng màng mà đi xuống hồ…
Người phía trước kia… thực sự là con người chứ?
Nhưng rất nhanh, Kiều Thời liền bật cười lắc đầu: Cô nhìn thấy rõ ràng mà, không phải người chẳng lẽ là ma chắc? Mà cô thì không tin mấy thứ đó.
Hơn nữa, người nọ không tiếp tục đi về phía trước nữa. Tuy không quay đầu lại nhưng người đó ra sức vỗ nước, có thể thấy rõ sự giằng co trong nội tâm và khát vọng sinh tồn của anh chàng nọ.
Người nọ cần ai đó giúp một tay!
"Bạn gì ơi, bạn đang gặp phải chuyện gì phiền lòng sao? Có thể nói với tôi nè. Thực ra tôi cũng vậy, hiện tại tôi cũng đang gặp khó khăn trong chuyện tìm việc làm…" Kiều Thời kiên nhẫn khuyên bảo.
Cuối cùng, người đó cũng quay đầu lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!