Chương 13: (Vô Đề)

Vì lý do nào đó mà chính bản thân Người Phụ Nữ Kéo cũng không rõ, vì sao nó không hề có ý định tấn công hai người bạn cùng phòng là Kiều Thời và Trương Vi.

Nhưng với một người không phải bạn cùng phòng mà còn dâng tận cửa như Mắt Kính, bản năng của một dị thường trong nó lại trỗi dậy.

Chứ đừng tưởng bở Người Phụ Nữ Kéo hăng hái mở cửa vì nó chăm chỉ. Thực ra chỉ là để dễ dàng săn mồi hơn mà thôi.

Ở trong ký túc xá này, nó không phải chịu đói. Nhưng tự dưng có người đứng ngoài nhiệt tình mời "ăn nhẹ" thì cớ gì phải chối từ?

Sự thèm thuồng và sát ý của Người Phụ Nữ Kéo là thứ mà Mắt Kính quá quen thuộc.

Thế nhưng khi đến đây, anh ấy chỉ lo đề phòng các mối nguy từ hành lang chứ không nghĩ rằng ký túc xá của Kiều Thời đã "thất thủ"!

Mặc dù độ khó của giới vực này khá cao, song vì vẫn đang trong giai đoạn hình thành nên nếu vừa nãy không mở cửa thì không có gì nguy hiểm.

Với những gì Kiều Thời từng thể hiện trên chuyến xe ma quái, cô không thể phạm phải lỗi sơ đẳng như thế!

Mắt Kính đối mặt với Người Phụ Nữ Kéo, đôi tay lặng lẽ lần đến bàn phím trên máy tính xách tay, nhưng cuộc đối đầu chưa kịp diễn ra này bị phá vỡ bởi một giọng nói: "Người nhà cả, đừng động tay động chân. Vào đây rồi hẵng nói chuyện!"

"Cô chưa chết á?" Mắt Kính ngạc nhiên nhìn Kiều Thời. Mặc dù anh ấy là người, nhưng lời anh ấy thốt ra lại chẳng giống tiếng người chút nào.

Kiều Thời thầm niệm hai lần quy tắc nơi làm việc: Phải tôn trọng đàn anh.

Nhưng rồi cô lại nghĩ: Mình nghỉ việc rồi thì quy tắc cái khỉ gì nữa! Thế là cô không nể nang gì lườm anh ấy: "Anh thất vọng lắm sao?"

Mắt Kính cười gượng: "Đâu, làm gì có."

Còn Người Phụ Nữ Kéo thì thất vọng thực sự. Nó nhìn Mắt Kính rồi lại nhìn sang Kiều Thời và Trương Vi, như thể đang tự hỏi: Tên này cũng tính là người nhà sao?

Nếu không phải do bản năng săn mồi không quá mạnh mẽ thì giờ đây, hành động của nó chắc chắn sẽ không phải hỏi ý kiến Kiều Thời mà là húp Mắt Kính luôn rồi.

"Ừm... bây giờ tạm coi là vậy. Nên trước mắt đừng làm gì cả." Kiều Thời bình tĩnh nói.

Cô nói rất khéo léo, Người Phụ Nữ Kéo nghiêng đầu nghĩ ngợi một lúc rồi hiểu ra, dự trữ thức ăn!

Đôi mắt của sáng rực lên, nhìn chăm chăm Mắt Kính với vẻ đầy mong đợi, thỉnh thoảng lại cầm kéo lên khua khoắng trước mặt anh ấy. Trông nó không khác nào một con mèo chưa thực sự đói đang đùa giỡn với con chuột.

Mắt Kính hiểu ý Kiều Thời còn nhanh hơn cả Người Phụ Nữ Kéo, anh ấy cười gượng: "Haha, sao có thể gọi là tạm thời được nhở?"

Kiều Thời không để ý đến anh ấy, chỉ giải thích với Trương Vi đang khờ khạo chưa hiểu gì: "Đây là đồng nghiệp cũ của tớ. Giờ thì cậu hiểu rồi chứ, những gì tớ nói về yêu ma quỷ quái là thật cả..."

"Wow, đỉnh dữ!" Trương Vi buột miệng thốt lên đầy kinh ngạc.

Bảo sao Kiều Thời biết nhiều như vậy…

Có điều Trương Vi vẫn khoác tay Kiều Thời, ánh mắt nhìn Mắt Kính dần trở nên vi diệu. Là đồng nghiệp cũ, thế mà anh ấy lại có mặt ở trường vào lúc này, ngay trong ký túc xá nữ, thậm chí còn biết cả phòng Kiều Thời ở.

"Tớ thấy Kiều Kiều nói đúng, chỉ có thể gọi là tạm thời thôi." Trương Vi đáp trong sự nghi ngờ.

Chẳng lẽ b**n th** không nguy hiểm bằng ma quỷ chắc? Trương Vi không nghĩ vậy.

"Khoan! Đừng hiểu lầm, tôi không hề đột nhập ký túc xá nữ!"

Anh ấy bị cử đến đây để thảo luận với Kiều Thời là thật, nhưng sau khi đến trường anh ấy lại nhận được tin nhắn từ đội trưởng Lý Văn, nói rằng hệ thống đã phát hiện tín hiệu bất thường ở khu vực này và bảo anh ấy tiện đến điều tra.

Mặc dù Mắt Kính nghi ngờ rằng, đội trưởng đã định giao thêm việc cho mình ngay trước cả khi anh ấy đến, nhưng thôi cũng đành chịu. Những tín hiệu bất thường này thường là dấu hiệu cho thấy có một "giới vực" đang hình thành.

Nếu giới vực chưa hình thành thì có khả năng là báo động giả, nhưng đã đến đây rồi thì không thể không kiểm tra. Vì có cơ chế giám sát này mà bộ phận dọn dẹp có thể nhanh chóng ứng phó với các giới vực ở khắp nơi.

Kết quả là, anh ấy bị cuốn vào phó bản này luôn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!