Chương 12: (Vô Đề)

Nghĩ đến Người Phụ Nữ Kéo, Kiều Thời vừa quay đầu cười ngượng thì thấy ánh mắt u ám của nó đang nhìn chăm chăm vào mình. Lúc cô kéo nó vào phòng xong, vì quá chú tâm đến tình hình bên ngoài nên cô có phần lơ là.

Thấy Người Phụ Nữ Kéo đang trong trạng thái sắp bùng nổ, Kiều Thời lập tức nắm lấy tay nó, tiếp tục đóng vai theo thiết lập của hệ thống: "May quá, may mà kịp kéo cậu vào. Bên ngoài thật đáng sợ."

Giọng điệu của Kiều Thời không giống tranh công nhưng rõ là đang muốn nói: Nếu tớ mà muốn giết cậu thì chỉ cần không mở cửa là được. Nói chung là tớ không hề có ý định hại cậu, tớ chỉ đùa tí thôi.

Không thể phủ nhận, dù chưa có việc làm nhưng những lớp học kỹ năng EQ chốn công sở mà cô học trước đây không hề vô ích, lời lẽ khéo léo một cách đáng kinh ngạc.

Cô nhanh chóng tiếp lời: "Tớ hy vọng chúng ta có thể hóa giải mọi hiểu lầm, trở thành bạn cùng phòng tốt của nhau. Đôi bên giúp đỡ lẫn nhau được không? Tớ xem như cậu đồng ý rồi nhé."

Kiều Thời lắc nhẹ tay cô gái như thể đang đưa ra lời cam kết.

Nhưng Người Phụ Nữ Kéo không để bị lừa lần thứ hai đâu. Nó nhe răng cười, dầu rằng da thịt trên mặt lộn xộn khiến không ai nghĩ đây là "nụ cười" thật sự.

Nó trả lời: "Được thôi."

Nhưng vừa dứt lời thì nó đã giơ tay đâm thẳng cái kéo về phía mắt Kiều Thời trong khi cô còn chưa kịp thở phào!

Cô phải chạy thôi!

Nhưng không chạy được.

Khi Kiều Thời nắm tay Người Phụ Nữ Kéo thì đã vô tình trở thành lợi thế cho nó. Hai tay Kiều Thời dính chặt vào tay Người Phụ Nữ Kéo, hoàn toàn không thể thoát ra!

Hí hí, đúng là một người đặc biệt. "Làm bạn cùng phòng" là một cụm từ đã rất, rất xa xưa rồi. Kiều Thời thực sự khiến nó cảm thấy xúc động, nhưng nó vẫn giữ ý định g**t ch*t con người này.

Trương Vi thấy tình hình không ổn định cầm dao gọt trái cây lao đến, nhưng còn chưa kịp chạm vào mép của Người Phụ Nữ Kéo thì đã bị ăn cùi chỏ bay văng ra xa, đến khi đập vào cạnh bàn mới ngừng lại.

"Đừng vội, lát nữa sẽ đến lượt cô thôi..."

Cô ấy không phải đối thủ của nó!

Trương Vi nhanh trí nhận ra vấn đề này. Nhưng cô ấy không từ bỏ ý định phản kháng, nhặt chiếc chăn rơi bên cạnh ném về phía Người Phụ Nữ Kéo.

Cô ấy bắt chước Kiều Thời, cản tầm nhìn và tìm cơ hội.

Nếu vũ khí sắc bén không có tác dụng thì chỉ một hành động đó thôi cũng có thể đem đến một tia hy vọng sống sót…

Nhưng tình huống của Trương Vi khi đó lại không giống với của Người Phụ Nữ Kéo.

"Chỉ với một đường lia kéo là chiếc chăn đã bị xé thành mảnh vụn, rơi rụng lả tả. Rồi thứ tiếp theo bị xé nát chính là Kiều Thời!

Thế nhưng, cây kéo lại dừng lại giữa không trung chứ không đâm trúng người Kiều Thời. Vì Người Phụ Nữ Kéo bỗng cảm thấy mình không còn sát ý nặng nề như trước nữa.

Hình như từ khi bước vào căn phòng này, cảm giác giận dữ đau khổ trong lòng nó đang dần tiêu tan. Bầu không khí này khiến việc vung dao giết người sẽ gây khó chịu, biến thành một hành vi không hợp lẽ.

Nhưng tại sao nó lại có ý nghĩ này?

Bản thân Người Phụ Nữ Kéo cũng không hiểu nổi.

Cây kéo trên tay nó hạ xuống c*m v** đầu mình như đang tự gãi đầu. Một lúc sau, da đầu của nó bị cào rách, máu chảy đầm đìa, hòa quyện đến lạ với bộ da nham nhở kia.

Nhưng nó hoàn toàn không cảm thấy đau đớn mà càng thêm bối rối khi nhìn Kiều Thời và Trương Vi: "Chúng ta là bạn cùng phòng? Chúng ta rất hòa thuận sao?"

Nguy cơ được giải trừ?!

Kiều Thời và Trương Vi gật đầu như gà mổ thóc, cố gắng xác thực mối quan hệ này.

Người Phụ Nữ Kéo vẫn không hiểu nổi cảm giác của mình. Nhưng những sinh vật quái dị như nó chỉ hành động dựa trên bản năng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!