"Trương Vi?" Kiều Thời thử gọi.
Kiều Thời thừa nhận, cô do dự.
Trong giới vực, điều tối kỵ nhất chính là do dự, đôi khi ranh giới giữa sinh và tử chỉ cách nhau trong gang tấc.
Nhưng Kiều Thời không phải loại người máu lạnh quyết đoán. Cô chỉ là một cô gái vô cùng bình thường đến không thể bình thường hơn.
Lúc nãy khi dùng đèn pin chiếu vào Trương Vi, cô rõ ràng thấy đó là bạn cùng phòng của mình, không phải hình dạng của quái vật.
Tuy Trương Vi có biểu hiện khác lạ, nhưng Kiều Thời vẫn không khỏi nghĩ, nếu là quỷ quái thì khi bị ánh sáng đèn pin chiếu vào, liệu có phản ứng theo bản năng mà che chắn không?
"Là tớ..." Giọng nói nghèn nghẹn của Trương Vi vọng ra từ trong chăn. Sau đó, như vừa mới sực tỉnh, cô ấy luống cuống kéo chăn ra, ánh mắt mơ màng: "Chuyện… chuyện gì thế?"
Điều khiến cô ấy hoang mang không chỉ là hành động của Kiều Thời, mà còn là vì chính hành động của bản thân cô ấy.
Cô ấy đang làm gì thế này?
Trương Vi trông như một người vừa tỉnh dậy sau cơn mộng du. Nhưng bốn năm đại học ở chung phòng, Kiều Thời chưa từng nghe nói cô ấy có tật mộng du.
Có điều, cô ấy như bây giờ quả thực giống Trương Vi lúc bình thường hơn, ít nhất đã khiến Kiều Thời cảm thấy yên tâm hơn một chút: "Vừa rồi cậu nói đang luyện nói tiếng Anh, làm tớ sợ hết hồn..."
Trương Vi hít một hơi: "Luyện nói tiếng Anh? Không thể nào!"
Hai người nhìn nhau.
"... Cậu nói vậy ngay cả tớ cũng thấy sợ. Vừa rồi tớ bị ma nhập à? Thấy đầu óc mơ mơ màng màng, nhưng lại có một cảm giác gấp gáp cứ thúc giục tớ phải làm gì đó..."
Trương Vi xoa xoa cánh tay lạnh ngắt của mình, cố gắng nhớ lại.
Kiều Thời chiếu đèn pin vào cô ấy, sau đó cô ấy vùng vẫy muốn thoát ra khỏi chăn, tựa hồ là cảm xúc bị gián đoạn, cảm giác "mơ màng" kia dần tan biến đi khá nhiều.
Tỉnh táo lại, bản thân Trương Vi cũng cảm thấy rùng mình.
Kiều Thời đang định hỏi cô ấy tình trạng này bắt đầu từ khi nào, đột nhiên có tiếng gõ cửa bên ngoài: "Kiều Kiều, Vi Vi, hai cậu ngủ chưa? Làm phiền mở cửa cho tớ."
Là giọng của Trần Hàm, một người bạn cùng phòng khác.
Trương Vi định đi mở cửa theo bản năng nhưng lại bị Kiều Thời ngăn lại ngay lập tức.
Lên năm tư, có nhiều người đã không còn ở ký túc xá nữa. Hiện tại ký túc xá của Kiều Thời chỉ có Kiều Thời và Trương Vi hay ở, Trần Hàm là người địa phương, thường xuyên không ở trong ký túc xá. Còn Sở Vân thì đang thực tập ở nơi khác.
Giờ đóng cửa ký túc xá là 11 giờ, sớm hơn giờ cắt điện một tiếng. Vào thời điểm này, sao Trần Hàm lại đến gõ cửa phòng?
Dây thần kinh của Kiều Thời vốn đã căng như dây đàn, nghe thấy tiếng động bên ngoài cửa, cô không có cảm giác nhẹ nhõm khi bạn cùng phòng trở về mà chỉ thấy nghi ngờ!
Cứ tiếp tục thế này, có lẽ cô thật sự sẽ mắc chứng hoang tưởng bị hại mất, Kiều Thời thầm lo lắng cho sức khỏe tinh thần của mình.
Nhưng trong hiện thực, Kiều Thời cũng không quên phản ứng, cô nói: "Bọn tớ đã lên giường rồi, cậu tự mở cửa vào đi."
Trương Vi không giống Kiều Thời, thế giới quan của cô ấy chưa bị sụp đổ nên ban đầu không cảnh giác bằng Kiều Thời. Nhưng vì sự khác thường của bản thân cô ấy trước đó, lại cộng thêm phản ứng của Kiều Thời, khiến cô ấy ngồ ngộ ra chuyện gì đang xảy ra.
Là một người yêu thích truyện huyền bí, cô ấy vừa cảm thấy sợ hãi lại vừa có chút hưng phấn.
k*ch th*ch, k*ch th*ch quá!
Trương Vi không ngồi yên, cô ấy phối hợp với Kiều Thời lấy điện thoại ra định nhắn tin cho Trần Hàm, giúp xác nhận thân phận người bên ngoài.
Nhưng mà, không có tín hiệu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!