Nhưng lại sợ hắn thật sự hủy hôn, không dám phát tác với hắn.
Oán độc đầy bụng không chỗ phát tiết, nàng ta liền quay lại tìm ta.
Nếu ta không trở về, mọi chuyện đã không xảy ra.
Nhưng nàng ta lại nhìn thấy ta đang thân mật với Lư Tề.
Lửa ghen thiêu đốt tâm trí.
Trong phút chốc, nàng ta nảy ra ý định g.i.ế. c người.
Nàng ta muốn g.i.ế. c Lư Tề, khiến ta đau đớn sống không bằng c.h.ế.t.
May mà nàng ta dùng cung mềm dành cho nữ t. ử luyện tập, lực mũi tên không đủ.
Nếu không… Lư Tề sẽ ra sao, ta không dám nghĩ.
Nỗi sợ muộn màng biến thành cơn giận dữ bốc lên từ đáy lòng.
Ta nhấc chân đá mạnh vào chân phải của nàng ta.
Chỉ nghe "rắc" một tiếng giòn.
Trong hẻm vang lên tiếng kêu t.h.ả. m thiết.
Chân nàng ta gãy rồi.
Ta mặc kệ nàng ta gào khóc, túm cổ áo kéo nàng ta ra khỏi hẻm, quẳng xuống bên cạnh xe ngựa.
"Tô Nguyệt, nếu ngươi còn dám động đến Lư Tề của ta,"
Ta cúi người, từng chữ từng chữ nói rõ:
"Lần sau ta muốn là mạng của cả phủ nhà ngươi."
Toàn thân ta sát khí ngập trời, tựa như Tu La hiện thế.
Cuối cùng Tô Nguyệt cũng sợ.
Đến lúc này nàng ta mới nhớ ra, người trước mặt nàng ta đã không còn là Hạ Tuế Ninh của ba năm trước.
Không còn là cô nương bị từ hôn, bị đuổi khỏi nhà chỉ biết lặng lẽ chịu đựng.
Hiện giờ ta là sát thần bước ra từ chiến trường, trên tay chồng chất vô số mạng người.
Lời của ta… từ trước đến nay chưa bao giờ chỉ là lời nói suông.
Tô Nguyệt co ro bên cạnh xe ngựa, run rẩy như chiếc lá tàn trong gió, đến cả kêu đau cũng không dám.
Xa phu và nha hoàn của nàng ta cũng sớm run bần bật, không dám ngẩng đầu.
5
Nghĩ đến Lư Tề, ta không còn để ý tới Tô Nguyệt và những người kia nữa.
Ta quay người, bước nhanh về phía con hẻm.
Vừa bước vào hẻm, đã bị một bóng người nhào tới ôm trọn vào lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!