"Hoàng thượng phạt nàng ta cấm túc ba năm, vậy mà nàng ta hay thật, lén lút chạy ra ngoài, lại còn đi quyến rũ người đã có hôn ước."
Ta hơi mở to mắt: "Lần này là ai?"
"Thái t.ử."
Hắn nói, trong giọng có mấy phần cảm khái.
"Nàng ta cầu xin Thái t. ử cho mình một vị trí trắc phi, chính là cái vị trí trống suýt nữa đã cho Cố T. ử Nghiên ấy."
Ta sững lại, hồi lâu mới nói:
"…Nàng ta muốn vào cung?"
"Chứ còn gì nữa.
Cả Tô phủ sợ đến c.h.ế. t khiếp, nói chuyện này mà lộ ra thì tru di cửu tộc mất. Thế là dứt khoát đ.á.n. h gãy hai chân nàng ta, nhốt trong phủ, đời này cũng đừng mong bước ra ngoài."
Hắn nghiêng đầu nhìn ta, trong mắt mang theo chút chờ mong:
"Tỷ tỷ, ngươi nói xem, cái kết cục này… có phải hợp với nàng ta hơn không?"
Ta gật đầu.
Quả thật đủ để răn đe.
Mà ta cũng phối hợp với Lư Tề, diễn đến mức không có kẽ hở.
Hắn không hề biết trong tay ta có Tình Báo Các, nên rất tốn công sức đi dò la những tin tức mà hắn khó chạm tới để mang về cho ta.
Sự tận lực và chấp nhất ấy khiến ta rất cảm động.
22
Những phủ từng có hiềm khích với ta, Cố phủ, Tô phủ, La phủ đều đã hoàn toàn lắng xuống.
Ngày đại hôn của ta và Lư Tề cũng dần dần đến gần.
Thế nhưng hắn bỗng trở nên bồn chồn, mỗi ngày cứ đi qua đi lại trước mặt ta, mà lại không nói nguyên do.
Ta hỏi, hắn liền lộ vẻ khó xử.
Thế là ta mặc hắn.
Có những chuyện vốn dĩ không thể làm xong trong một sớm một chiều.
Thứ cần chờ, thì phải chờ.
Chờ mấy ngày, cuối cùng cũng chờ được lời mời của Lư Thái phó.
"Nếu ngươi thật sự coi trọng lão Thất, thì đến nạp sính lễ đi."
Thì ra là vậy.
Nạp sính lễ phải làm thế nào? Ta đương nhiên đi hỏi Lư Tề.
Vừa nghe xong, hắn thở phào thật dài:
"Tỷ tỷ, lão già đó đã nhắc với ta chuyện này không biết bao nhiêu lần rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!