Chương 10: (Vô Đề)

Ta đầy vẻ tự hào. Lư Tề cũng thấy vẻ vang lây:

"Ba năm tuy không dài, nhưng nghĩ mà xem, đến lúc con chúng ta biết gọi phụ mẫu rồi, còn Tô Nguyệt vẫn bị nhốt, thật hả giận!"

"Ngươi nghĩ đẹp thật đấy."

Sau lưng bỗng vang lên một giọng lạnh lùng:

"Thấy phụ thân mình mà cũng không gọi một tiếng, còn mơ con mình sẽ gọi ngươi là phụ thân? Nằm mơ đi!"

Là Lư Thái Phó.

Ông ta thật sự đuổi theo kịp.

Lư Tề đứng đối diện ta, hẳn là từ sớm đã thấy phụ thân hắn đi theo phía sau ta.

Nhưng hắn lại cười mà nói dối:

"Phụ thân, xin lỗi xin lỗi, thật sự không nhìn thấy phụ thân cũng ở đây."

Sắc mặt Lư Thái Phó lúc này đã không thể chỉ dùng hai chữ khó coi để hình dung.

Ông ta cao lớn khác thường, đứng ở đâu cũng nổi bật như hạc giữa bầy gà.

Thế mà nhi t. ử ông ta lại nói là không nhìn thấy ông ta.

Đây nào phải không nhìn thấy, rõ ràng là khinh thường, không muốn nhìn!

Ông lão tức đến râu mép dựng cả lên, nhưng cũng chẳng có cách nào.

13

Những ngày tiếp theo trôi qua yên bình.

Lư Tề ngày nào cũng chạy đến hầu phủ, chỗ này đo một chút, chỗ kia đo một chút. 

Hắn nói, đây là ngôi nhà cả đời của hắn, nhất định phải khiến mọi nơi đều thật thỏa đáng mới được.

Ta ngậm một khúc mía, chậm rãi theo sau hắn, nhìn hắn bận trước bận sau, trong lòng đặc biệt an ổn.

Cứ như thể tất cả những thứ ta liều sống liều c.h.ế. t gây dựng được trong đời này, chính là để hắn có thể an tâm mà bận rộn như vậy.

Hắn tốn rất nhiều tâm tư vào chiếc giường cưới, vẽ ra không ít kiểu dáng, rồi lại lần lượt gạch bỏ từng bản một.

Ta ghé tới, vừa c.ắ. n mía vừa nói lúng b. úng:

"Chúng ta đâu có béo, làm đại khái là được rồi."

Nhưng hắn lại cực kỳ nghiêm túc:

"Chúng ta không béo, nhưng lỡ nữ nhi đòi ngủ cùng chúng ta thì sao? Nhi t. ử thấy nữ nhi được lên ngủ, nó cũng đòi lên thì sao? Đến lúc đứa thứ ba nhìn thấy huynh tỷ đều chen lên rồi, nó cũng muốn theo thì làm thế nào?"

Ta nghe mà ngẩn cả người, hắn đây đâu phải đang làm giường cưới, rõ ràng là đang lập kế hoạch gia đình.

Là vấn đề sẽ có mấy đứa con.

Trước đây ta chỉ nghĩ có hắn ở bên là đủ rồi, vậy mà chưa từng nghĩ đến những chuyện này.

Ta đưa nửa khúc mía trong tay cho hắn:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!