Nghĩ đến điều gì đó, biểu tình hắn bỗng chốc u ám, không chắc chắn mà hỏi ta: "Nàng... muốn cùng ta trở về không?"
Ta vội vàng gật đầu lia lịa.
Thần sắc Tứ Trục Lưu đầy kinh hỉ, dường như có nguồn tinh lực vô hạn không biết phát tiết vào đâu, cái đuôi rắn trở nên hoạt bát lạ thường, quấn chặt lấy ta khiến ta không thể động đậy.
"Ngươi nhẹ tay chút nào." Ta vỗ vỗ hắn.
Sực nhớ ra điều quan trọng, ta vội lấy từ trong túi áo lót ra mảnh Hộ Tâm Lân của hắn.
Vật quy nguyên chủ.
Tán Tiền Tiên Tôn và Tứ Trục Lưu có liên hệ huyết mạch nên có thể cảm nhận được hơi thở của Hộ Tâm Lân, nhưng vì Tứ Trục Lưu đã thiết lập cấm chế lên nó nên hắn không thể biết chính xác vị trí.
Cũng may trước đó Tứ Trục Lưu bảo ta lấy vỏ rắn của hắn làm áo lót, theo thói quen ở hiện đại, ta đã khâu thêm một cái túi bí mật bên trong, nhờ vậy mà Tán Tiền Tiên Tôn mới không lục soát ra được.
"Ngươi thật tốt."
Thật sự rất tốt.
Nghĩ đến việc Tứ Trục Lưu vì bảo vệ an toàn cho ta mà không tiếc đặt bản thân vào hiểm cảnh, ta cảm động ôm lấy cổ hắn, dựa dẫm vào lồng ngực ấm áp kia.
Tứ Trục Lưu nhìn trộm ta, rồi đột nhiên không kịp phòng bị mà "ba" một cái thật kêu lên má ta.
Như chuồn chuồn lướt nước, nhưng lại để lại những gợn sóng lăn tăn trong lòng.
Ta cũng đỏ mặt, đấm nhẹ hắn một cái.
Hắn nắm lấy tay ta, đặt lên vị trí trái tim mình, chỉ trong một thoáng, chúng ta đã biến mất khỏi nơi đó.
Chỉ để lại một đám quần chúng ăn dưa vẫn đang há hốc mồm kinh ngạc, không dám tin vào mắt mình.
Đặc biệt là vị tiểu sư muội mặt tròn kia, nàng ôm mặt cảm thán: "Đây là lần đầu tiên muội tận mắt nhìn thấy Ma Tôn Tứ Trục Lưu, hoàn toàn không giống trong lời đồn chút nào. Không chỉ đẹp mà tính tình còn đáng yêu như vậy nữa."
"Ta thì kinh ngạc hơn là Nhiễm Thanh Cơ thế mà lại cùng Tứ Trục Lưu... Ông trời ạ!"
Đám người mồm năm miệng mười bàn tán xôn xao.
Tán Tiền Tiên Tôn lồng ngực nghẹn ứ, ho ra một ngụm máu đen.
Hắn nhắm mắt lại đầy tuyệt vọng.
Nguyên Anh đã phế, hắn hoàn toàn trở thành một phế nhân rồi.
29
Còn về phần ta...
Vừa trở lại Ma Vực, việc đầu tiên Tứ Trục Lưu làm chính là hưng phấn mang chiếc khăn tắm tự chế của ta ra.
Hắn đỏ mặt ngượng ngùng nói: "Đi thôi, chúng ta đi ngâm suối nước nóng, lát nữa ta sẽ xoa lưng cho nàng."
Căn bản không cho ta cơ hội từ chối, hắn dùng đuôi rắn cuốn lấy ta, bay thẳng về phía bể tắm nước nóng.
Ta chỉ biết khóc không ra nước mắt.
***
Các bạn thân mến, nhất định phải bảo vệ đôi mắt của mình thật tốt nhé.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!