Tay không cầm chắc, một nắm hương dây rơi xuống từ kệ Đa Bảo Các.
Ta vội vàng cuống quýt tìm kiếm, phân biệt từng cái một.
"Thanh Hàm Hương, cái nào là Thanh Hàm Hương nhỉ?"
Ta lấy ra hai nén, nhìn trái nhìn phải, nghi hoặc nhận thấy sự khác biệt cực kỳ nhỏ.
Ta đưa nén hương lại gần hơn, cố ý ghé dưới ánh đèn nhìn cho thật kỹ.
Cái nhìn này thật là chấn động!
"Tình Say Hương!"
Thanh Hàm, Tình Say, hai cái tên này đối với một đứa cận thị như ta mà nói thì trông chẳng khác gì anh em song sinh cả.
Ta nhất thời vã mồ hôi lạnh.
Trực giác mách bảo có chuyện không ổn.
Bởi vì...
"Tình Say... Tình Say Hương, nghe cái tên thôi đã thấy... đã thấy không đứng đắn chút nào rồi."
Vậy bấy lâu nay ta đã lấy loại hương nào?
Trong đầu ta trong nháy mắt rối loạn thành một đoàn, ta nhớ lại những giấc mơ về thiếu niên đuôi rắn.
Hình như lần nào hắn xuất hiện cũng là lúc ta đốt hương cho sư tôn.
Lần nào cũng vậy, không có ngoại lệ.
Ta hít một hơi lạnh.
Không lẽ nào... thiếu niên đuôi rắn đó không phải là giấc mơ.
Hắn có thật sao?
"Không đúng không đúng, không thể nào!"
Tuyệt đối không thể nào!
Dù sao đây cũng là Thanh Hợp Tông, là địa giới tiên môn chính thống, sao có thể để yêu tà xâm nhập được?
Ta bác bỏ ý nghĩ của chính mình, nhưng lòng vẫn thấp thỏm không yên.
Trời vẫn còn sớm, ta thẫn thờ đi lại quẩn quanh trước cửa điện, lúc thì ngẩng đầu trầm ngâm, lúc thì cúi đầu suy tư, nghĩ mãi không ra đầu đuôi, càng nghĩ đầu óc càng rối rắm.
Đang lúc không tìm được lời giải, chợt nghe thấy một tiếng quát khẽ:
"Lớn mật, kẻ nào mà không có quy củ như thế này!"
19
Ta sợ tới mức giật mình một cái.
Hướng mắt về phía phát ra âm thanh.
Thân hình một thiếu nữ lả lướt, hấp dẫn hiện ra trước mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!