Chương 2: (Vô Đề)

"Người này sao lại theo tới được đây? Chẳng lẽ nàng  ta không biết Ma giới nguy hiểm bủa vây, tùy thời có thể lấy đi tính mạng hay sao?"

"Phàm là đạo hữu, sao có thể không biết Ma giới hung hiểm chứ? Chưa bàn đến thiên phú nàng ấy  thế nào, nhưng gan dạ thì đúng là hơn người. Chúng ta chỉ dám thu mình trong bóng tối phục kích Si Vọng Thú, vậy mà nàng lại dám công khai đi dạo thăm dò khắp nơi."

"Đúng là một kỳ nhân."

3

Kẻ bị nhận định là "kỳ nhân" là ta đây đang dần mất đi kiên nhẫn, thầm nghĩ khi nào mới ra khỏi cánh rừng này đây? 

Đúng lúc này, cuồng phong nổi lên gào thét, kèm theo một tiếng kêu rít chói tai. 

Ta nghĩ đây là địa giới Thanh Hợp Tông, bên ngoài có hộ tông đại trận, tà nịnh không dễ dàng xông vào được nên cũng chẳng mấy khẩn trương.

"Là Si Vọng Thú!" 

"Mau, bày trận!"

Đệ tử nội môn Thanh Hợp Tông thấy Si Vọng Thú hiện thân, thần kinh căng thẳng đến cực độ.

Chỉ thấy con Si Vọng Thú thân hình khổng lồ nhảy vọt một cái, đáp xuống trước mặt ta chừng hơn năm mét. 

Chóp mũi nó phun ra nhiệt khí, hì hục như gió mạnh. 

Đệ tử nội môn Thanh Hợp Tông căng thẳng không thôi, nhất thời không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Ta lại bỗng nhiên "A" lên một tiếng. 

Trong lòng thầm nghĩ, mới có mấy ngày không gặp, sao con chó giữ cửa của Thanh Hợp Tông lại trở nên to lớn thế này? 

Nhưng ngẫm lại đây là nơi linh tú, chó giữ cửa được linh khí tẩm bổ, thân hình trở nên khôi ngô vạm vỡ cũng chẳng có gì lạ.

Ta và con chó giữ cửa của Thanh Hợp Tông quan hệ khá tốt. 

Bởi vì chưa đạt đến cảnh giới Tích Cốc, mỗi ngày vẫn cần ăn uống nên ta thường tiết kiệm khẩu phần ăn của mình để đút cho Đại Hoàng. 

Mỗi lần nhìn thấy ta, Đại Hoàng đều vẫy đuôi sát lại gần, để mặc cho ta v**t v* âu yếm.

Ta tiến gần hai bước, nheo mắt quan sát Đại Hoàng. 

Tâm nói Đại Hoàng hôm nay thấy ta sao lại không nhiệt tình như mọi khi? 

Thật kỳ lạ quá nha, không sấn lại gần thì thôi đi, sao còn lùi lại hai bước nữa? 

Thế này không được, Đại Hoàng là "mối quan hệ" duy nhất của ta ở Thanh Hợp Tông này. 

Hơn nữa, ngay lúc ta đang lạc đường, Đại Hoàng vốn quen thuộc địa hình có thể dẫn ta ra khỏi cánh rừng này.

Nghĩ đoạn, ta thò tay vào trong áo s* s**ng, quả nhiên sờ ra được một mẩu bánh bao bột ngô.

Trong bóng tối, đám đệ tử nội môn Thanh Hợp Tông trợn mắt há mồm nhìn ta ngồi xổm xuống, đối diện với con Si Vọng Thú có ngoại hình đáng sợ kia mà toét miệng cười.

"Chậc chậc chậc chậc chậc!"

Đại Hoàng, ngươi lại đây nào Đại Hoàng!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!