Chương 13: (Vô Đề)

"Sư tôn, để đệ tử đấm vai cho ngài nhé."

Ta hăm hở chạy tới, khi đến gần mới chú ý thấy vạt áo của sư tôn đang mở rộng, lộ ra một mảng lớn da thịt trước ngực.

Ta hận! 

Rõ ràng đây là một khung cảnh tuyệt mỹ, nhưng ta lại mù dở, chỉ có thể mơ hồ thấy được làn da trắng nõn.

"Sư tôn, ngài không thấy lạnh sao?"

Nói đoạn, ta ân cần giúp Tiên Tôn khép vạt áo lại, còn phủi phủi lớp bụi bẩn vốn chẳng hề tồn tại.

Không hiểu sao, chóp mũi Đại Hoàng cứ phun khí hì hục, nghe như thể nó đang nhịn cười đến nội thương?

Tiên Tôn trước mắt trừng ta một cái.

Sở dĩ ta chắc chắn ngài ấy đang trừng mình là vì ta cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo thấu xương, đây chắc hẳn chính là "uy áp" trong truyện tu chân hay nhắc tới?

Ta lại tung tăng đi lấy linh dịch mà Tiên Tôn thường uống. 

Chỉ trong nháy mắt ta quay đi, y phục trên người Tiên Tôn lại trượt xuống, để lộ nửa bờ vai trắng ngần.

Sắc đỏ của y phục và sắc trắng của làn da.

Sự tương phản đạt đến cực hạn.

Dù ta bị cận thị, nhưng cú k*ch th*ch thị giác mạnh mẽ này vẫn khiến tâm thần ta chấn động.

Ta tiếp tục phát huy sở trường nịnh nọt, vội vàng tiến lên, kéo kéo vạt áo cho Tiên Tôn.

Chỉnh đốn xong xuôi, xác nhận cơ thể đã được vải vóc bao bọc kỹ càng, bờ vai không còn lộ ra ngoài nữa, ta lập tức nở một nụ cười tranh công với lão nhân gia ngài ấy.

"Sư tôn, cảm lạnh dễ dẫn đến cảm mạo lắm. Tuy với thực lực của ngài thì chẳng lo mấy chứng bệnh vặt này, nhưng cẩn thận vẫn hơn ạ."

"Phụt phụt phụt!"

Đại Hoàng như phát điên, liên tục phun ra mấy hơi khí, trông bộ dạng như đang cười đến mức nằm liệt ra đất, chẳng còn chút hình tượng nào, thậm chí còn phơi cả bụng ra ngoài.

Ta rất buồn bực.

Ta đã làm gì sai sao? 

Có gì mà đáng cười thế?

Nhìn lại sư tôn, một gương mặt phẫn nộ mờ mờ ảo ảo đang phóng đại trước mắt. 

Dù không nói một lời, ta vẫn cảm nhận được sự giận dữ, cùng với... uất ức?

Hắn phất mạnh ống tay áo, thế là một sinh viên "yếu đuối" như ta giống như một chiếc lá khô rách nát, bị quét bay ra xa!

May mà trước khi chạm đất, một luồng gió nhẹ đã đỡ lấy ta một cái.

Ta chớp chớp mắt, khó hiểu nhìn vị sư tôn đang giận dữ bỏ đi trước mặt.

Trước khi rời khỏi tẩm điện, hắn còn hằn học đóng sầm cửa lại, âm thanh lớn đến mức làm màng nhĩ ta tê dại.

Tiếng nghiến răng nghiến lợi của hắn vang vọng khắp hành lang dài:

"Đồ tồi, rõ ràng tối qua còn... Đồ tồi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!