Chương 1: (Vô Đề)

1

Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt. 

Ta chống một cành cây khô để lên đường. 

Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài.

Ta nhìn quanh một vòng. 

Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này.

"Ai dà!"

Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên. 

Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn. 

Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng.

Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng. 

Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện. 

Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình.

Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên. 

Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn, làm những công việc lặt vặt trong tông môn. 

Ngặt nỗi thị lực của ta không như ý, làm việc gì cũng kéo chân sau người khác.

Chẳng là, sáng sớm nay quản sự ngoại môn giao việc cho đám tiểu đệ tử chúng ta, lệnh cho chúng ta nhân lúc đệ tử nội môn ra ngoài thí luyện thì tiến vào sơn môn để quét dọn. 

Bởi vì sương mù trên núi dày đặc, tầm nhìn không tốt, ta đi dạo loanh quanh một hồi liền... 

Lạc đường.

Lạ lùng ở chỗ, sao trời lại tối nhanh như vậy? 

Hơn nữa, khắp nơi yên tĩnh đến lạ kỳ, ngay cả tiếng côn trùng kêu cũng chẳng nghe thấy. 

Thật kỳ quái.

2

Điều ta không biết chính là, cách đó không xa, các đệ tử nội môn của Thanh Hợp Tông đang kinh nghi bất định nhìn ta. 

Bọn họ ra ngoài thí luyện, đi qua Truyền Tống Trận và bị đưa trực tiếp đến Ma giới. 

Mà ta lại lầm lũi xông vào Truyền Tống Trận, trong lúc vô tri vô giác đã bị đưa tới nơi này, cứ bồi hồi mãi không đi.

Ta hoàn toàn không ý thức được nơi này nguy cơ trùng trùng, chẳng biết nơi nào sẽ đột nhiên có một con hung thú gầm rống nhảy ra, nuốt chửng cả da lẫn xương của ta!

Ta mặc đồng phục thống nhất của đệ tử ngoại môn Thanh Hợp Tông, liếc mắt một cái là có thể nhận ra thân phận. 

Rõ ràng đang ở Ma giới, vậy mà ta lại chẳng chút hoang mang, cầm cành cây đâm chọc lung tung, thỉnh thoảng còn tò mò ngồi xổm xuống nhìn ngắm ma hoa ma thảo ở gần đó.

Đám đệ tử nội môn Thanh Hợp Tông phục kích đã lâu không nhịn được mà nhỏ giọng nghị luận:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!