Anh báo với cô là vợ anh phải ở lại theo dõi thêm 1 ngày nữa, ngày mai 9h sáng chụp CT não, anh nhờ cô mua giúp anh một phần đồ ăn.
Xoay chiếc điện thoại trên tay, cô nghĩ một lát rồi đáp lại lời anh, cô cẩn thận hỏi anh ăn gì để cô mua.
Vũ Thiên Kỳ ngồi một bên, anh ta thấy vợ thỉnh thoảng cất tiếng cười khe khẽ, lòng anh ta thấy nhộn nhạo và bất an, chỉ là hiện tại anh ta không dám hỏi cô.
Cảm nhận được ánh nhìn của chồng, Vương Diễm cất điện thoại đi, cô lên tiếng hỏi anh ta.
"Anh có cảm thấy đầu còn đau không?"
"Em vẫn quan tâm anh sao?"
"Anh bớt nói thừa thãi đi, anh đang là bệnh nhân, vừa rồi bác sĩ vào hỏi bệnh anh mà anh ngủ quên nên ông ấy nhờ tôi hỏi lại anh"
Anh ta nghe vậy thì buồn rầu không thôi, cô không còn một chút tình cảm gì với anh ta sao.
"Anh vẫn còn hơi đau, có lẽ vẫn phải theo dõi thêm"
"Vậy sao, vậy tôi đi báo với bác sĩ, hẹn ngày giờ chụp CT não"
Dứt lời Vương Diễm đứng lên đi ra ngoài, cô nhìn thấy vẻ mặt của anh ta là ngao ngán, ra ngoài đi dạo vài vòng dưới khuôn viên chắc sẽ giúp cô đỡ căng thẳng hơn.
Gác Xép Của Tiếu Tiếu
Bước chân cô chậm rãi, khí trời se se lạnh, thỉnh thoảng có vài cơn gió nhẹ thổi qua người cô, Vương Diễm khẽ rụt cổ vào sau lớp áo.
Giọng nói nam giới phía sau vang lên bất thình lình, làm Vương Diễm giật mình quay lại.
"Em cũng khó ngủ sao?"
"Là anh hả, em cứ nghĩ anh về rồi cơ"
Hạ An tiến đến sánh bước cùng cô, dáng vẻ cô nhỏ bé co ro sau lớp áo khoác, anh chỉ tay về phía hàng ghế gần một góc tường, nhìn chỗ đó khá khuất gió, anh nói.
"Chúng ta qua kia ngồi nhé"
"Được, em cũng mỏi chân rồi"
Cả hai nhanh chóng đi đến ghế và ngồi xuống, anh lôi từ túi ra 2 gói kẹo dẻo, cô ngạc nhiên nhìn 2 gói kẹo dẻo vì đây là loại cô hay ăn.
"Anh nhớ là trong túi đồ em để quên có mấy gói kẹo này, anh đoán là em thích ăn nên anh mua cho em luôn"
"Anh chu đáo quá, sao anh biết sẽ gặp em mà mua vậy"
Hạ An không tránh né câu hỏi khó của cô, anh thoải mái đáp.
"Thì anh cứ mua trước, gặp em lúc nào anh đưa lúc đó"
"Anh cứ cầm theo người vậy sao"
"Ừ nó cũng nhỏ, anh để túi cũng không vướng"
Vương Diễm không bóc trần lời nói dối vụng về từ anh, cô thậm chí còn có chút hưởng thụ, chắc hẳn đây là cảm giác ngoại tình mà chồng cô đã cảm nhận được.
Một chút kích thích, một chút lo lắng, lại có một chút hưng phấn.
"Chồng em đỡ chút nào chưa?"
"Em thấy có vẻ chưa đâu, vợ anh chắc chụp CT xong nếu ổn chắc mai là về nhỉ"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!