Hôm sau, dù biết là ngày nghỉ, có thể ngủ nướng một chút nhưng ai nấy đều dậy sớm theo thói quen.
Cuộc sống của họ quá đỗi quy luật. Đêm đến không có phương tiện giải trí, đèn đuốc cũng không dám thắp nhiều, chẳng thể thức khuya nên đành đi ngủ sớm.
Trời vừa tờ mờ sáng, đồng hồ sinh học trong người đã réo vang, đầu óc và cơ thể tỉnh táo lạ thường, mắt mở thao láo, muốn ngủ thêm cũng không được.
Húp sùm sụp bát mì trộn gạch cua thơm nức, mười tám người chia làm hai ngả.
Nhóm Triệu Bồng Lai dẫn mọi người đến hồ nước gần doanh trại cũ của anh ta để câu cá đào ngó sen.
Những người còn lại ở nhà. Vốn định đá bóng nhưng quả bóng mây của Miêu Bỉnh chưa đan xong.
Nhóm Lý Thốn Tâm cũng chẳng muốn bày vẽ gì, nhưng nghỉ ngơi nửa ngày thì thật sự là ngồi không yên.
Triệu Bồng Lai và Hứa Ấn tìm mấy mảnh gỗ và hòn đá kích cỡ vừa phải, đánh dấu ký hiệu, dùng than củi vẽ bàn cờ tướng lên nền gạch nhà chính, hai người ngồi bệt xuống đất chơi cờ.
Chẳng bao lâu sau Hứa Ấn thua trận. Nhan Bách Ngọc vào thế chỗ Hứa Ấn đấu với Triệu Bồng Lai, Hứa Ấn ngồi bên cạnh xem.
Lý Thốn Tâm, Hạ Tình và Liễu Thác Kim ngồi một bên tách bông vừa thu hoạch, tò mò kéo giỏ tre lại gần xem hai người đánh cờ.
Thực ra cô không rành cờ tướng lắm, chỉ biết mấy quy tắc đơn giản như mã đi ngày, tượng đi điền, pháo đánh cách sơn, xe đi thẳng, nhưng điều đó không ngăn cản cô say sưa theo dõi trận chiến.
Trong lòng cô thầm mong Nhan Bách Ngọc thắng. Thấy quân cờ của nàng bị ăn, cô xót xa như mất lương thực.
Thấy Triệu Bồng Lai nhíu mày khổ sở, do dự, cô lại cảm thấy như chính mình vừa đi một nước cờ hay dồn anh ta vào thế bí, trong lòng có chút đắc ý.
"Chiếu tướng." Nhan Bách Ngọc điềm nhiên di chuyển hòn đá góc cạnh đi nước cờ cuối cùng.
Quải giác mã sát.
Triệu Bồng Lai thua, ngược lại thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, lau mồ hôi trán, cười nói: "Tài nghệ không bằng người, thua tâm phục khẩu phục."
Hứa Ấn hiếm khi lộ vẻ nôn nóng, phất tay đuổi người: "Người thua ra ngoài, đến lượt tôi."
Lý Thốn Tâm tay vẫn tách bông, nhặt hạt, nhưng mắt thì dán chặt vào bàn cờ.
"Cô có muốn chơi ván tiếp theo không?" Nhan Bách Ngọc ra hiệu vào chỗ của mình.
Lý Thốn Tâm nói: "Cờ ca rô thì tôi biết chút chút, cờ tướng thì chịu, mọi người chơi đi."
Hạ Tình nói: "Hay là hôm nào tôi với Nhất Quỳ rảnh rỗi làm cho mọi người một bộ bàn cờ quân cờ tử tế nhé?"
Lý Thốn Tâm hào hứng: "Làm cả bộ mạt chược với bài poker nữa."
"Tốt nhất là đừng làm." Hứa Ấn giơ tay làm động tác cắt ngang, nghiêm túc nói, "Mấy thứ này mỗi ván chơi nhanh, dễ chơi, tính giải trí cao, còn có thể cá cược ăn tiền. Ở thời hiện đại bao nhiêu người nghiện rồi, huống chi là ở cái nơi chẳng có gì giải trí này. Cuộc sống của chúng ta bây giờ tuy gọi là ổn định, nhưng còn cách chữ 'tốt' xa vạn dặm.
Cô mà làm mấy thứ này ra, người tâm chí kiên định thì coi như giải trí tiêu khiển, chứ người tự chủ kém sợ là mê muội mất cả ý chí, dễ làm thui chột tinh thần làm việc của mọi người lắm.
Theo tôi thì cờ tướng này cũng đừng làm tử tế quá, cứ thế này, rảnh rỗi chán quá thì lấy mấy hòn đá ra chơi một ván là được rồi."
Triệu Bồng Lai gật đầu: "Tôi đồng ý với anh Hứa. Chúng ta mới ở giai đoạn khởi đầu, nhà đang xây, áo đang dệt, kho chưa đầy thóc, còn cần rất nhiều thời gian để phát triển, chưa đến lúc lười biếng hưởng lạc đâu."
"Tôi không nghĩ nhiều thế..." Lý Thốn Tâm cười gượng, quả bông già trên tay quên bóc, ném thẳng vào giỏ bông đã tách hạt. "Bách Ngọc, cô thấy thế nào?"
Nhan Bách Ngọc nhặt quân cờ đặt lại vị trí cũ, nói: "Hiện tại đúng là không thích hợp làm những thứ đó."
"Ừm." Lý Thốn Tâm sờ sờ tai, "Thế thì không làm nữa."
Nhan Bách Ngọc chơi thêm vài ván rồi xóa bàn cờ, vứt quân cờ đi, kéo ghế ngồi cùng nhóm Lý Thốn Tâm tách bông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!