Một đêm bình yên vô sự.
Sáng sớm Lý Thốn Tâm tỉnh dậy, người vẫn còn mơ màng, rón rén sợ đánh thức Nhan Bách Ngọc.
Ngồi dậy nhìn sang bên kia giường không thấy ai, thầm nghĩ hóa ra Nhan Bách Ngọc đã dậy rồi.
Lê dép xuống giường, đẩy cửa phòng ra. Cửa ngoài mở toang, ánh sáng chiếu vào, cả phòng sáng sủa.
Có bóng người đứng ngược sáng trước cửa, hơi nghiêng đầu chải mái tóc dài xõa vai. Mái tóc dài phủ một lớp ánh sáng nhu hòa, mềm mại như mây đen.
Gió sớm giữa hè mang theo chút hương bạc hà, thổi tung mái tóc như sương khói bay vào trong phòng, bay đến trước gót chân cô.
Cô không biết đầu óc mình đang nặng nề hay tỉnh táo, phảng phất cảm thấy những sợi tóc mềm mại ấy phớt qua mặt, khiến một nơi nào đó trên cơ thể hơi ngứa ngáy, không xác định được vị trí cụ thể.
Nhan Bách Ngọc nghe thấy tiếng động khi Lý Thốn Tâm mở cửa phòng, quay đầu nhìn lại, thấy Lý Thốn Tâm vẫn đứng ngẩn ngơ ở cửa, đôi mắt nhìn nàng chằm chằm rất chăm chú, lại như trống rỗng không có tiêu cự.
Nhan Bách Ngọc hỏi: "Nhìn cái gì mà mất hồn thế?"
"Tóc cô... đẹp thật." Lý Thốn Tâm nói.
Trong lòng bàn tay Nhan Bách Ngọc nâng một lọn tóc, tay kia cầm chiếc lược gỗ hoàng dương buông thõng ở đuôi tóc. Động tác chải tóc của nàng khựng lại rõ rệt.
Đôi mắt đang khép hờ lười biếng trong khoảnh khắc ấy mở lên, bờ môi khẽ hé như muốn nói gì đó, nhưng đáp lại Lý Thốn Tâm chỉ là sự im lặng.
Lý Thốn Tâm thật lòng thấy tóc Nhan Bách Ngọc đẹp, cô còn muốn giúp chải một cái, nhưng chưa nghĩ ra cách mở lời.
Con người Nhan Bách Ngọc, học thức, năng lực, sự tu dưỡng và ngoại hình của nàng đều khiến Lý Thốn Tâm cảm thấy đây là một người rất ưu tú xuất sắc.
Sự ưu tú này khiến người ta kính nể ngưỡng mộ, nhưng quá mức ưu tú cũng tạo cho người ta một áp lực vô hình, sinh ra cảm giác khoảng cách.
Lý Thốn Tâm có thể rất nhẹ nhàng tự nhiên nói muốn giúp Liễu Thác Kim chải đầu.
Liễu Thác Kim đồng ý thì tốt, không đồng ý thì thôi, từ chối hay không cô đều không cảm thấy có vấn đề gì.
Cô cảm giác mình và Liễu Thác Kim đứng cùng một bậc, muốn đến gần thì đường đi rất bằng phẳng.
Nhan Bách Ngọc đứng trên một bậc cao hơn. Lý Thốn Tâm đi tới sẽ cẩn trọng hơn chút, sẽ không đối xử với nàng quá tùy tiện.
Giống như muốn giúp nàng chải đầu, lời nói chực trào ra miệng lại có chút thấp thỏm, do dự. Do dự một cái, thế là thôi không nói nữa.
"..."
Vẻ mặt sững sờ rõ rệt và sự im lặng kéo dài của Nhan Bách Ngọc khiến câu chuyện của Lý Thốn Tâm cũng tắc tịt.
Lý Thốn Tâm nhớ mình trước kia cũng từng nói với Nhan Bách Ngọc về chuyện tóc tai, lúc đó bầu không khí cũng rất tốt.
Hiện tại Nhan Bách Ngọc trầm mặc, bầu không khí đột nhiên đổi vị. Chân cô như có kim châm, không biết làm sao.
Tiếp lời giải thích nữa thì hình như không thích hợp lắm, chỉ có thể tìm chủ đề khác đánh trống lảng.
Lý Thốn Tâm nói: "Tôi đi xem Vân Tú dậy chưa."
Nói xong cô bước ra cửa lớn, không quay đầu lại chạy thẳng ra nhà gạch mộc phía sau, trên đường lầm bầm: "Làm gì mà không nói lời nào chứ! Làm gì mà không nói lời nào chứ!"
Kỳ quái thật, cơ thể cứ là lạ chỗ nào ấy, giống như đêm không ngủ được nhớ lại chuyện xấu hổ từ rất lâu trước kia, ngón chân co quắp, muốn gào lên một tiếng, đào cái hố chôn mình xuống, không muốn đối diện với thế gian ồn ào náo nhiệt này nữa.
Nhóm Vân Tú đã dậy, đang giúp làm bữa sáng trong bếp. Vu Mộc Dương như ông lớn ngồi trên ghế trong sân đánh răng: "A, Trưởng thôn, dậy rồi đấy à."
Lý Thốn Tâm nhìn hắn, lại nhìn vào bếp, nói: "Cậu không biết vào giúp Vân Tú một tay à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!