Vân Tú trở lại bếp sau nhà gạch mộc, mang nước cho mấy người đang làm việc, cầm chổi tre quét tước sân, rửa tay rồi chuẩn bị nấu cơm.
Cô vào nhà chính lấy hai tổ chim non trên bàn xuống. Trong hai tổ chim có mười hai quả trứng, trứng rất nhỏ, vỏ trắng xanh lốm đốm nâu, trông như trứng cút.
Mấy tổ chim này do Hứa Ấn trèo cây lấy được. Trứng tuy nhỏ nhưng thêm chút cải thảo thái sợi cũng đủ đánh một bát, rán lên cũng coi như được một món mặn.
Vân Tú vừa ra khỏi nhà chính, Lão Tam liền quấn lấy chân cô, nhảy lên gác hai chân trước lên người cô.
Con sói này to quá khổ, đứng thẳng lên cao bằng cả người cô. Vân Tú lảo đảo lùi lại một bước: "Mày còn quậy nữa là tao mách Bách Ngọc xử lý mày đấy."
Vân Tú biết sói xám đang đòi thưởng, bèn lấy một quả trứng chim ném nhẹ cho nó.
Lão Tam vươn đầu đớp lấy, cắn nát vỏ, nuốt chửng cả trứng lẫn vỏ. Chút trứng này chẳng đủ nhét kẽ răng nó, chỉ như món ăn vặt.
"Ra ruộng tìm Trưởng thôn đi, đến chỗ cô ấy chơi, biết đâu đào được chuột đồng đấy. Nhanh đi, nhanh đi."
Lão Tam ngáp một cái, thè lưỡi đỏ lòm l**m mép, vặn người rồi chạy đi tìm Lý Thốn Tâm.
Vân Tú lấy chậu nước, nhặt rửa rau. Phía trước nơi thi công truyền đến tiếng gọi nhau í ới.
Triệu Bồng Lai thiếu gạch, Vương Nhiên chuyển gạch qua. Hạ Tình và Miêu Bỉnh bắt đầu dựng giàn giáo. Liễu Thác Kim xách thùng vữa đến trước mặt Nhan Bách Ngọc.
Nhan Bách Ngọc dùng bay xúc vữa, trát lên gạch xanh. Làm việc này nàng hơi mắc chứng cưỡng chế, nhất định phải trát vữa thật đều, thật vuông vắn.
So với nhóm Triệu Bồng Lai thì tốc độ nàng chậm hơn nhiều, nhưng gạch xây lên lại rất đẹp.
Trên công trường thỉnh thoảng vang lên tiếng gạch va vào nhau lanh canh, tiếng dao xây quẹt soàn soạt xen lẫn tiếng gõ gạch "cốp cốp" để chỉnh vị trí.
Mọi người thi thoảng tán gẫu vài câu, mắng nhau vài câu, rồi lại cười đùa.
Khói bếp từ nhà bếp bay lên, mùi cỏ cây cháy như một liều hương an thần khiến lòng người yên tĩnh.
Giữa bầu không khí êm đềm ấy, một tiếng sói tru xé toạc không gian vang vọng đến tận chân trời.
Tay Nhan Bách Ngọc trượt đi, lớp vữa được trát ngay ngắn đều tăm tắp bị gạt đi một mảng lớn.
Ngay sau đó, phía Đông vang lên hai tiếng sói tru đáp lại.
"Xảy ra chuyện gì thế?" Tiếng sói tru khiến lòng người hoảng hốt.
Mọi người lần lượt dừng tay, ngơ ngác nhìn về hướng tiếng sói tru vọng lại. Nhưng âm thanh này phát ra từ cả hai hướng Đông và Tây, khiến mọi người nhìn bên trái một chút, lại nhìn bên phải một chút.
Cho đến khi Hứa Ấn đi ra, mọi người mới hoàn hồn, nhìn về phía Nhan Bách Ngọc.
Lão Đại và Lão Nhị đang tìm kiếm con mồi trong rừng cấp tốc chạy về. Hai con sói dừng lại trước mặt Nhan Bách Ngọc xoay vòng, rồi lại lao vút về phía Tây.
Thấy hướng đó, sắc mặt Nhan Bách Ngọc đột ngột thay đổi.
"Chú Hứa, Hạ Tình, hai người đi với tôi sang phía Tây xem sao." Nhan Bách Ngọc vứt cái bay lên viên gạch, sải bước chân dài chạy vào nhà chính lấy cung tên và trường mâu ra.
Hứa Ấn nói với Triệu Bồng Lai: "Chỗ này cậu trông coi trước nhé."
Triệu Bồng Lai nghiêm mặt: "Yên tâm, anh cứ đi đi."
Hứa Ấn đón lấy cây trường mâu Nhan Bách Ngọc ném cho, cùng Hạ Tình theo Nhan Bách Ngọc chạy về phía Tây. Ánh nắng giữa trưa vừa sáng vừa lạnh lẽo, treo lơ lửng trên đỉnh đầu đầy yêu dị.
Tiếng sói tru phía Tây kéo dài không dứt. Khi Nhan Bách Ngọc chạy đến, ba con sói đang dừng bên cạnh một gốc liễu gầy guộc.
Nhan Bách Ngọc th* d*c, chỉ liếc nhìn ba con sói một cái rồi ngẩng đầu nhìn về phía trước. Lý Thốn Tâm từng dẫn nàng đến đây, nàng nhận ra con đường này, biết đi thêm chút nữa là đến chỗ Lý Thốn Tâm trồng tam thất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!