Chương 33: (Vô Đề)

Trời đã sáng, Vân Tú chống cửa sổ nhà tre lên, ánh sáng từ cánh cửa nhỏ thông giữa nhà tre và nhà chính tràn vào.

Vân Tú mặc xong quần áo, rón rén đi ra, đến bên giường thấy Nhan Bách Ngọc đang mở mắt, còn Lý Thốn Tâm thì úp cả mặt vào trong chăn, chỉ lộ ra cái gáy.

Vân Tú khẽ hỏi: "Sao rồi?"

Nhan Bách Ngọc trả lời bằng giọng cực nhỏ: "Ngủ rồi."

"Nhiệt độ cơ thể có cao không?"

"Không sốt."

Vân Tú lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vén rèm ra ngoài, phát hiện Hứa Ấn đã dậy.

Hứa Ấn cho Thái Sử Hoàn uống chén nước, rồi lôi hắn ra khỏi chuồng lừa, trói vào gốc cây ngô đồng trước cửa.

Nhan Bách Ngọc, Hạ Tình, Vu Mộc Dương và Triệu Bồng Lai lần lượt tỉnh dậy. Hôm qua mọi người đã hẹn hôm nay làm sủi cảo, dưa chua đã được lấy ra, cách rất xa cũng ngửi thấy mùi chua thơm.

Vu Mộc Dương và Triệu Bồng Lai ngồi xổm đánh răng một bên. Hứa Ấn băm nhân trên thớt. Vân Tú cán vỏ sủi cảo xong giao cho Nhan Bách Ngọc và Hạ Tình gói.

Trên bếp còn ninh một nồi cháo. Khi cháo sôi, Vân Tú dùng tay không nhấc vung nồi sang một bên, dùng muôi gỗ khuấy đều.

Cháo nấu đặc sánh, bên trong có trứng thái sợi và thịt băm, mùi thơm rất thuần hậu. Món ăn liên quan đến lương thực chính này tuy không khiến người ta kinh diễm ngay lập tức nhưng luôn khiến người ta cảm nhận được vị ngon khi thưởng thức kỹ.

Vu Mộc Dương ngửi thấy mùi lại sán đến: "Hôm nay chẳng phải ăn sủi cảo sao, còn có cả cháo à?"

Vân Tú đá hắn một cái: "Cậu nghĩ hay nhỉ. Trưởng thôn hôm qua bị cảm lạnh nôn mửa, dạ dày không tốt, đây là nấu cho cô ấy. Muốn ăn à? Đợi cậu ốm đi rồi tính."

Mọi người gói sủi cảo đủ cho hai bữa. Một phần gói kỹ đặt vào cái mẹt tròn Miêu Bỉnh mới đan, phần còn lại cho vào nồi luộc.

Vân Tú thả chút mỡ lợn vào nước, múc cả sủi cảo lẫn nước dùng ra bát. Những chiếc sủi cảo hình thoi nổi bồng bềnh trong nước canh trắng sữa, trong làn hơi nóng tỏa ra mùi mỡ lợn và thịt thơm phức.

Tuy không có giấm nhưng ăn một miếng sủi cảo, húp một ngụm canh nóng giữa trời đông giá rét thế này cũng là cực phẩm nhân gian.

Vu Mộc Dương chuyển cái đôn gỗ nhỏ ra trước cây ngô đồng, ngồi vắt chéo chân, ăn cho Thái Sử Hoàn xem.

Thái Sử Hoàn cả buổi sáng mới uống một bát nước lạnh, vốn cũng chưa đến nỗi đói lắm, nhưng thằng nhãi Vu Mộc Dương cứ cố tình chép miệng nhồm nhoàm bên cạnh, hơi nóng từ bát sủi cảo cứ như trêu ngươi bay về phía hắn, dạ dày hắn bắt đầu co bóp.

Thái Sử Hoàn vô thức nuốt nước miếng, lạnh lùng chế giễu: "Sủi cảo cái gì? Gói như bánh trôi ấy."

Hạ Tình gói sủi cảo quả thực rất tròn trịa.

"Ông đây ăn bánh trôi, còn cậu uống gió Tây Bắc." Vu Mộc Dương ăn sủi cảo cứ một miếng một cái, giờ cố tình cắn một nửa để lộ nhân bên trong, húp canh xì xụp rõ to.

Thái Sử Hoàn nhìn vào bát hắn: "Nhân gì?"

Vu Mộc Dương đáp: "Nhân thịt lợn dưa chua." Khai vị sảng khoái. Hắn thật không ngờ ngày xưa mình luộc sủi cảo đông lạnh ăn đến phát ngán, giờ nếm một miếng mà muốn khóc.

"Làm bộ làm tịch cái gì, còn nhân thịt lợn dưa chua."

"Mở to mắt chó của cậu ra mà nhìn cho rõ."

Vu Mộc Dương vừa đưa bát lại gần, Thái Sử Hoàn nhổ toẹt một bãi nước bọt vào bát hắn, cười khanh khách: "Con ngoan, nếu không muốn uống nước bọt của bố thì cùng uống gió Tây Bắc với bố đi."

"Mẹ kiếp!" Vu Mộc Dương nổi trận lôi đình, tung một cước đá Thái Sử Hoàn kêu oai oái.

Thái Sử Hoàn vẫn cười. Vu Mộc Dương đấm thêm một phát vào quai hàm hắn, quay người đi đến lều cỏ, đưa bát ra trước cửa lều gọi: "Mai Văn Khâm, lại đây."

Lừa đen háu ăn không kén chọn, cái gì cũng xơi. Nó chúi mõm vào bát, môi nhồm nhoàm, một bát sủi cảo bị nó chén sạch, nước canh bắn tung toé. Vu Mộc Dương đặt bát xuống đất, liếc xéo Thái Sử Hoàn một cái, hừ lạnh một tiếng rồi vào bếp rửa tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!