Chương 29: (Vô Đề)

Sáng sớm Vân Tú đã bắt đầu rán mỡ lợn trong bếp.

Mỡ lá thái miếng chần qua nước sôi, cho thêm chút nước lã vào đun. Ban đầu mỡ có màu trắng sữa, dần dần trở nên trong suốt, mùi thơm nồng đậm lấn át cả mùi khói bếp, câu dẫn con sâu thèm ăn của đám người còn đang ngủ, nước miếng ứa ra, dạ dày co bóp cồn cào.

Mùi mỡ lợn rán thơm nức mũi, thật khó phân biệt mùi thơm đặc trưng này rốt cuộc là mùi thịt hay mùi bánh rán.

Vân Tú rắc muối và hoa tiêu vào liễn gốm, múc mỡ lợn lỏng màu hổ phách vào. Mỡ nguội đông lại thành một khối trắng như tuyết.

Vân Tú vớt tóp mỡ để riêng. Tranh thủ trong chảo còn chút mỡ thừa, cô lấy năm quả trứng ngỗng trong ổ ra đập, thêm muối đánh tan. Trứng vừa đổ vào chảo nóng kêu xèo xèo.

Vân Tú đảo đều tay, chẳng mấy chốc món trứng ngỗng bác vàng ươm thơm phức đã ra lò, chất thành ngọn núi nhỏ trên đĩa.

Hiện tại nhân số tăng lên, nhiều lao động chân tay nên lượng thức ăn tiêu thụ cũng tăng theo.

Cơm không nói làm gì, nhưng thức ăn nếu không làm đa dạng món thì buộc phải tăng lượng từng món, cuối cùng chia ra mỗi người cũng chẳng được bao nhiêu.

Vân Tú dùng tóp mỡ xào cải thảo. Hai đĩa thức ăn lên bàn, cộng thêm cơm trắng là xong bữa sáng.

Mười người ở hai khu nhà lần lượt dậy. Thức ăn trên bàn tuy chỉ có hai món nhưng mùi thơm khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Vu Mộc Dương lén đưa tay định nhón một miếng trứng bác nếm thử, màu vàng óng ả bóng mỡ quả thực quá quyến rũ. Tay còn chưa chạm tới đã bị Lý Thốn Tâm đánh cái bốp: "Đi đánh răng rửa mặt đi."

Vu Mộc Dương ngượng ngùng rụt tay lại, cầm cành dương liễu chấm muối cùng Triệu Bồng Lai, Vương Nhiên ngồi xổm ở cửa đánh răng.

Vào đông, chim chóc thú rừng ẩn nấp, bốn phía vắng lặng lạ thường.

Vu Mộc Dương thấy người đi lấy nước ở hồ về liếc nhìn bên này hai cái rồi đi về gian nhà cỏ hàng xóm.

Vu Mộc Dương nhả bã dương liễu trong miệng ra, nhổ nước bọt, rướn người thì thầm với hai người kia: "Anh Triệu, anh Vương, tôi thấy ba gã bên cạnh không phải loại lương thiện gì đâu, sớm muộn gì cũng gây chuyện với chúng ta."

Hắn là đàn ông, còn lạ gì suy nghĩ của đàn ông.

Đến dị giới, không còn sự ràng buộc của các mối quan hệ và pháp luật xã hội, trong cuộc chiến giữa đạo đức và thú tính, thú tính chiếm thượng phong, giới hạn đạo đức bị hạ thấp.

Sự sùng bái sức mạnh và quyền lực được kích hoạt khiến họ giống như sư tử đực, có d*c v*ng chinh phục, muốn kiểm soát tuyệt đối lãnh thổ.

Kẻ mạnh chiếm vị trí chủ đạo, giống như hai con sư tử chém giết nhau, kẻ thắng làm vua.

Thái độ ngạo mạn của ba gã kia đối với nhóm phụ nữ Hạ Tình, Vu Mộc Dương nhắm mắt cũng đoán được trong lòng bọn chúng nghĩ gì.

Loại người như vậy, hoặc là khiến hắn tâm phục khẩu phục cúi đầu xưng thần, hoặc là đuổi cổ hắn đi để hắn không dám bén mảng tới nữa.

Vương Nhiên nói: "Đám người này nhìn thế nào cũng không giống muốn sống yên ổn qua ngày. Không ở chung thì thôi, nhưng cũng chẳng ra dáng hàng xóm láng giềng gì cả."

Vu Mộc Dương nói: "Để tôi tìm dịp tẩn cho một trận." Việc này hắn không dám rủ Hứa Ấn.

Nói về giá trị vũ lực trong nhóm, đơn đấu chắc chắn không ai qua mặt được Hứa Ấn, nhưng Hứa Ấn người này quá chính trực.

Vu Mộc Dương ở cạnh hắn cứ như con chim cút sợ sệt, nhìn hắn như nhìn bố mình vậy, đời nào dám rủ bố mình đi đánh nhau.

"Không được." Triệu Bồng Lai ngăn cản, "Cậu làm gì cũng phải danh chính ngôn thuận. Ba gã kia chưa làm gì mà cậu đã vác gậy sang phang người ta, thế chẳng phải là bài trừ người khác phái sao? Tư tưởng này nguy hiểm lắm, không được."

Lý Thốn Tâm gọi vọng ra: "Ba người các anh đánh răng xong chưa? Sáng nay định không ăn cơm, gặm cành cây trừ bữa à?"

Ba người "phì phì" nhổ sợi thực vật ra, vào bếp múc nước súc miệng.

Triệu Bồng Lai nói với Vu Mộc Dương: "Với lại chuyện này cậu đừng giấu Lý Thốn Tâm. Cô ấy giờ là Trưởng thôn. Chúng ta tự bầu ra thì phải tự tuân thủ quy tắc này. Chuyện như thế cậu không thể qua mặt cô ấy tự ý quyết định được."

"Hả?" Vu Mộc Dương hít vào một hơi, lầm bầm chửi thề, "Đồ cổ hủ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!