Chương 18: (Vô Đề)

Lý Thốn Tâm chạy quá gấp, càng nóng vội, bước chân trong khu rừng cây cỏ mọc cao thấp xen kẽ này lại càng nặng nề như đeo chì, như lội trong bùn.

Những xúc tu của dây leo thực vật chăng như mạng nhện nối liền các vật thể, tay trái nắm cành mới, tay phải không buông cành cũ, lằng nhằng dây dưa, vô tình ngáng chân Lý Thốn Tâm một cái.

Lý Thốn Tâm mất thăng bằng ngã sấp về phía trước. Dù đã chống tay nhưng cằm cô vẫn đập mạnh xuống đất.

Có người đưa tay kéo cánh tay cô: "Trưởng thôn, cô không sao chứ?"

Lý Thốn Tâm không nhìn rõ là ai, chỉ chỉ về phía trước: "Đừng lo cho tôi, cứu người, cứu người trước đi!"

Lực kéo trên tay buông lỏng, phía trước truyền đến tiếng ồn ào.

Lý Thốn Tâm chống người dậy, thấy Vu Mộc Dương và Triệu Bồng Lai chạy như bay đến đó.

Vu Mộc Dương ôm lấy hai chân người kia nâng lên. Triệu Bồng Lai bị cành cây ngáng lảo đảo, anh ta nhảy lò cò gỡ chân ra, cấp tốc lao tới, thọc tay vào vòng dây, như tách ra khe hở giữa sự sống và cái chết, chêm vào giữa cái cổ bị siết chặt và sợi dây đoạt mạng, một tay giữ đầu người đó, gỡ người và dây ra.

Vân Tú và Hạ Tình chạy đến sau vây quanh.

Hai chân người kia chạm đất.

Trong lòng Lý Thốn Tâm cũng vang lên một tiếng "bịch" trầm đục, như thể một vật gì đó treo rất cao vừa rơi xuống. Dù rơi trên nền đất thật nhưng vẫn rất đau.

Lý Thốn Tâm vẫn cảm thấy cổ mình bị siết chặt, cô giật giật cổ áo, vẫn cảm thấy phổi khó chịu, như thể không khí hít vào không có oxy.

Bên kia, Hứa Ấn và Nhan Bách Ngọc cũng chú ý tới động tĩnh bên này.

Hứa Ấn đã bẻ được hai mảng tổ ong, bảo: "Cô qua đó xem sao, chỗ này mình tôi lo được."

Nhan Bách Ngọc cũng không khách sáo, giao lá chuối cho Hứa Ấn rồi vội vàng rời đi.

Nàng hành động nhanh nhẹn linh hoạt như con hươu trong rừng, không bị lưới dây leo cành lá níu chân, rất nhanh đã chạy tới nơi.

Khi nàng đến chỗ Lý Thốn Tâm, nhóm Triệu Bồng Lai đã cứu được người tìm chết kia xuống.

Nàng thở phào nhẹ nhõm, đi đến bên cạnh Lý Thốn Tâm, thấy cô đang quỳ ngồi dưới đất: "Cô có bị ngã đau ở đâu không?"

Nàng ngồi xổm xuống bên cạnh Lý Thốn Tâm. Lý Thốn Tâm đang nhìn về phía cứu người đến xuất thần, nghe thấy tiếng nói bên tai, cơ thể vô thức quay đầu lại.

Lý Thốn Tâm không đề phòng, cũng chưa kịp che giấu. Trên gương mặt ngơ ngác, đôi mắt ấy chứa đầy nước mắt.

Nhan Bách Ngọc ngạc nhiên sững lại một chút, phảng phất như hình ảnh trong mắt nàng có một khoảnh khắc ngưng đọng.

Nước mắt Lý Thốn Tâm rất trong, như mặt nước suối nguồn xao động bất an, như giọt sương đọng trên lá non. Từng giọt nước mắt rơi xuống dứt khoát, không chút dông dài, nối tiếp nhau.

Nhan Bách Ngọc ôn nhu hỏi: "Cô sao thế?"

Lý Thốn Tâm hoàn hồn, cảm nhận được nước mắt của mình, nhìn thấy vẻ mặt ân cần của Nhan Bách Ngọc, cô luống cuống, lưỡi líu lại: "Cằm... cằm đau..."

Cằm Lý Thốn Tâm bị trầy xước mấy mảng lớn, rách da, bùn đất và nhựa cỏ xanh dính vào vết thương đỏ tươi.

Ánh mắt Nhan Bách Ngọc hạ xuống, từ cằm Lý Thốn Tâm di chuyển xuống cổ cô, nơi tay Lý Thốn Tâm đang đặt lên.

'Cằm đau, tại sao lại ôm cổ?'

Nhan Bách Ngọc tránh vết thương của cô, nâng mặt cô lên từ phía xương hàm, thấy quanh vết thương không bầm tím sưng đỏ: "Đau răng không?"

Lý Thốn Tâm nói: "Không biết."

"Há miệng tôi xem nào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!