Uyển Phương thấy ta dẻo dai, có thể dễ dàng uốn lưng đến mức tay chạm đất, liền không kìm được sự ngưỡng mộ, tay mân mê phía sau lưng ta: "Tỷ tỷ, eo của tỷ chẳng khác nào thanh kiếm cong mê hoặc lòng người."
Ta nhìn nàng làm động tác xoạc chân thẳng tắp, cũng mỉm cười tán thưởng: "Đôi chân của muội chẳng khác gì dòng nước xuân dạt dào bên bờ dương liễu."
Chúng ta đang trao đổi những lời tâng bốc lẫn nhau, thì tiểu Đường cũng bắt chước động tác uốn lưng.
Thấy nàng mặt đỏ bừng vì gắng sức, ta liền bước tới giúp đỡ.
Không ngờ, tuy nàng tuổi còn nhỏ nhưng khung xương lại lớn, ta vừa giúp vừa kinh ngạc: "Tiểu Đường, tuổi còn nhỏ, sao người lại cứng đơ như thế?"
Ai ngờ nàng bị ta ôm vào vai, bỗng dưng đỏ mặt, rồi đẩy ta ra và chạy biến đi.
Ta định đuổi theo, nhưng Uyển Phương cười ngăn lại: "Trẻ con dễ ngại ngùng, cứ để nó tự nhiên."
"Chúng ta tiếp tục tập thôi."
"Ừ."
Ta nhìn sang cặp song sinh bên cạnh, thấy họ đã lộn ngược dưới ánh nắng gần nửa canh giờ.
Tuyệt kỹ này...! là người thường có thể làm được sao?
"Có gì đó không ổn."
"Không ổn ở đâu?"
Nghe ta nói, Uyển Phương liền nhìn ta, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc.
Ngay cả cặp song sinh đang luyện công cũng ngừng lại, căng thẳng nhìn ta, dường như sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Tất nhiên, đó chỉ là do ta nghĩ quá thôi.
"Ta chỉ cảm thấy..."
Trong ánh mắt khó hiểu của mọi người, ta thắc mắc: "Năm muội muội còn lại, dường như đã lâu không thấy mặt."
"…"
Nghe vậy, cặp song sinh thu hồi ánh nhìn, tiếp tục lộn ngược, chìm vào trạng thái tĩnh lặng.
Uyển Phương thở phào nhẹ nhõm: "Tỷ nói đến họ à...?"
"Họ đã được đại nhân gả đi từ cái hôm tỷ say rượu rồi."
Ta: "?"
Suy nghĩ kỹ lại, ta bỗng cảm thấy da đầu tê dại: "Không phải chứ, những cô nương đã gả vào nhà, còn có thể tái giá sao?"
Nghe ta nói, Uyển Phương vội đặt một ngón tay lên môi, ra hiệu cho ta im lặng.
Theo ánh mắt kiêng dè của nàng, ta nhìn thấy Diêm La Tích đang đứng ở cửa viện, khoác áo phi ngư, đeo kiếm vàng, đôi mắt sâu thẳm lặng lẽ nhìn ta.
Không biết hắn đã đứng đó bao lâu rồi.
Gió khẽ lùa, trăng non nhè nhẹ tỏa sáng.
Không biết từ lúc nào, mặt đất đã phủ đầy sương giá.
Ta đang cầm một con cá trắm nhỏ dài chừng một thước, ngồi bên bờ hồ nhỏ ngoài cửa sổ để rửa sạch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!