Phụ thân thỉnh thoảng cầm tập bút tích của ta lên, khéo léo khen ngợi: "Con gái của ta, nhỏ tuổi mà chữ viết đã có phong thái của Nhan Vương, thật tuyệt diệu."
Là một nho sĩ nổi tiếng ở Kim Lăng, phụ thân ta thường tỏ ra kiêu ngạo, hiếm khi có giọng điệu hài lòng như vậy.
Ta vừa vui mừng, phụ thân lại thở dài: "Tiếc thay, nếu con là nam tử, chắc chắn sẽ đỗ đạt cao, thậm chí có thể vượt qua cả thần đồng họ Diêm."
Khi ấy ta còn trẻ, kiêu ngạo không phục, nghe vậy liền nói: "Sao chỉ có nam tử mới có thể vào triều làm quan? Phụ thân cứ mang con đến nhà họ Diêm, để con so tài cao thấp với hắn!"
"Con là nữ tử, sao có thể tùy tiện xuất đầu lộ diện?"
Thấy ta vẫn còn giận dỗi, phụ thân vừa buồn cười vừa bất lực, đành bế ta lên đùi dỗ dành: "Được rồi, được rồi, không nói chuyện này nữa.
Phụ thân đang viết một cuốn truyện mới, sao con không cầm bút ghi chép giúp phụ thân?"
"Thật sao?"
"Tất nhiên rồi!"
Nghe vậy, ta liền vội vàng chấm đầu bút vào mực, háo hức quay lại nhìn người đàn ông đang mỉm cười sau lưng.
Lúc ấy, gió xuân nhẹ thổi qua cửa, làm say lòng người.
Phụ thân vừa ngâm thơ vừa nói ra từng câu từng chữ, còn ta thì tập trung viết lại, không lâu sau đã hoàn thành xong cuốn đầu tiên.
Nhưng khi ta hỏi tên cuốn truyện, nụ cười trên mặt phụ thân bỗng cứng lại, ông trầm tư rất lâu mà vẫn chưa quyết định được.
"Hay để con đặt tên đi?"
Chưa kịp đợi phụ thân đồng ý, ta đã vui mừng viết ba chữ lớn lên bìa sách.
Phụ thân thoáng cau mày, rồi nhanh chóng giãn ra.
"Quả là hợp lắm."
Nhưng ông không ngờ rằng.
Chính cái tên quá hợp ấy lại trở thành mồi lửa, dẫn đến tội danh mà Trấn Phủ Ty gán cho ông, khiến ông mất mạng.
Trong vô thức, ta khóc đến ướt đẫm ống tay áo đang che trên mặt.
Cảm thấy xung quanh dần lạnh đi, ta không kìm được mà kéo thêm vạt áo để quấn quanh người.
Đột nhiên, bên tai vang lên một giọng nói lạnh lẽo, không mang chút hơi ấm:
"Cuốn sách đó ở đâu?"
Nghe vậy, ta lập tức bừng tỉnh khỏi cơn say.
Nhìn xuống, trên người ta vẫn đang phủ nửa chiếc áo của hắn.
Ta vội vàng vứt chiếc áo sang một bên, người ấy đang ngồi trong ánh trăng trong trẻo, một thân hồng y bao quanh dáng người thanh tú, tựa như khói sương, tựa như mây, dường như có thể theo gió mà biến mất bất cứ lúc nào.
Rực rỡ, nhưng cũng thật kỳ quái.
Ta không kìm được mà dụi mắt: "Diêm La Tích, ngươi là người hay là quỷ?"
Nghe thấy giọng điệu của ta, ánh mắt hắn khẽ d.
a.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!