Chương 18: (Vô Đề)

"Thôi được, không cần giấu tỷ nữa...! Thực ra ta không phải thiếp của Diêm đại nhân, mà chỉ là một phi tần nhỏ bé trong Đông Cung."

"Khi Thái tử bị phế truất và c.h.ế. t đuối, Hoàng đế ra lệnh cho những thiếp thất không có phẩm cấp phải tuẫn táng.

Ta và Triệu Tú Dung giả vờ nói mình đang mang thai, nhờ vậy mà đại nhân bí mật tráo đổi bằng xác nữ, giấu chúng ta trong viện này suốt mười mấy năm qua."

"Nếu không, ta đã sớm thành nắm đất vàng rồi."

Những chuyện xưa cũ, nàng kể lại bằng giọng nhẹ nhàng như mây gió, nhưng càng nghe, ta càng cảm nhận được phía sau là những cơn bão táp mưa sa, bước đi nào cũng nhuốm m.á. u tanh.

Nghe đến đây, ta không khỏi lo lắng: "Vậy sau đó thì sao?"

"Sau đó? Sau đó mới biết, người nói dối chỉ có mình ta."

Nàng cười, ánh mắt lập tức sáng lên, mang theo chút từ bi khó tả: "Tiếc thay nàng ấy không có phúc, đêm sinh con xong đã ra đi, chỉ để lại cho ta một gánh nặng."

"Đứa bé đó...! chẳng phải..."

Ta vừa mở miệng, Uyển Phương đã nhận ra mình lỡ lời, vội vàng xua tay.

"Mặt trời sắp lặn rồi, chúng ta về sớm thôi."

Nói xong, nàng liền vội vã đứng dậy, rõ ràng là có chút luống cuống, chẳng còn chút bình tĩnh nào nữa.

"Đứa bé...! Đứa bé đó?"

Nhớ lại lời Diêm La Tích nói về lá bài cuối cùng của hắn, ta lập tức kéo tay áo nàng: "Vậy đứa bé là?"

"Ôi, đừng hỏi nữa."

"Được, ta không hỏi."

Nói rồi, ta níu tay áo nàng, hỏi tiếp: "Muội có mang bạc không?"

Thật may mắn, ngôi làng nhỏ này cách không xa kinh thành.

Con đường được nối liền bên kia sông, ta đi ngày đêm không ngừng, lộ trình mười ngày mà sáu ngày đã đến nơi, bạc trong túi cũng đã tiêu gần hết.

Khi không còn đủ tiền để thuê xe ngựa, ta chỉ còn cách lê bước trên con đường ngự đạo.

Trước khi trời sáng, ta đã đến gần Thông Chính Tư.

Cổng lớn ngày thường vẫn mở rộng nay lại đóng kín, phía trước có đến mấy chục tên cấm quân mặc hồng y đứng gác, bao quanh một người phạm nhân bị xiềng xích nặng nề, tóc tai bù xù, m.á. u bẩn loang lổ trên người.

Áo trước n.g.ự. c người đó thêu hình phi ngư trên bổ tử, khiến ta nhìn mà tim đau thắt lại, vì đó là điều ta vô cùng quen thuộc.

Lòng n.g.ự. c ta co thắt lại, đôi mắt mờ đi trong chớp mắt, nhưng vẫn cố nuốt nghẹn, giả bộ như một kẻ hiếu kỳ tiến lại gần.

"Quan gia, người này đã phạm phải tội gì?"

Tên lính canh quay đầu, mặt hầm hầm khó chịu, nhưng khi thấy ta là một cô nương trẻ tuổi thì hắn cũng miễn cưỡng đáp lời:

"Kẻ này mưu hại hoàng tự, tội trạng chồng chất, liên lụy cả gia tộc.

Tránh ra xa mà giữ mạng."

Lúc này, ánh mắt của kẻ đang bị giam rực lửa, xuyên qua mái tóc rối tung mà nhìn thẳng về phía ta.

Hắn là ai ta không còn cần phải nghi ngờ nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!