Chương 13: (Vô Đề)

Lời ta nói khiến hắn nghẹn lại, trầm mặc một hồi lâu, đột nhiên hắn vươn tay về phía ta.

Ta toàn thân cứng đờ, quên cả việc né tránh, chỉ nhìn hắn vén lên vài sợi tóc rối bên má, chậm rãi hỏi: "Ngươi chán ghét ta sao?"

Ta vừa định đáp "phải", thì hắn đã nhanh chóng nắm lấy cằm ta, ngón tay thon dài vuốt từ cằm lên tận mắt.

Ta thấy rõ khuôn mặt hắn, lông mày thanh tú, đôi môi đỏ thắm, đẹp đẽ nhưng đầy kiêu ngạo.

Cảnh tượng đó khiến mặt ta đỏ bừng, tựa như ngọn lửa đang thiêu đốt.

Ngón tay lạnh như băng chạm nhẹ vào khóe mắt ta: "Nhưng ở chỗ này, lại không thể giấu được."

"…"

Hắn cao hơn ta nhiều, dù ta có cố gắng né tránh thế nào, trước mắt vẫn là chiếc cằm ngọc trắng tinh xảo, đôi môi đỏ hồng hé mở, tự nhiên toát ra phong tình: "Đến lúc này rồi mà ngươi vẫn còn cố chấp..."

"Ngươi không sợ ta hành hình ngươi sao?"

Ta giữ vững nguyên tắc không thừa nhận, không từ chối, cũng không chịu trách nhiệm, chỉ cắn chặt răng và nhắm mắt lại.

Không ngờ, bên tai lại vang lên một tiếng cười nhẹ.

"Hừ."

Hắn phất tay áo, bước về góc phòng.

Một lát sau, khi quay lại, trong tay hắn đã cầm hai chiếc lông vũ của loài chim trĩ.

"Ngồi lên, cởi tất ra."

???

Tình thế bắt buộc, ta đành phải nửa nằm lên giá tra tấn, Diêm La Tích đứng trước mặt, chỉ cần một cái phẩy tay nhẹ nhàng như hái hoa, liền tháo bỏ giày và tất của ta.

"Đây là hình phạt cười."

Giọng điệu vô cùng nghiêm túc, nhưng đầy lạnh lùng.

Thế nhưng, cầm lông vũ trong tay, hắn lại đứng đó rất lâu mà không hề nhúc nhích.

Theo ánh mắt của hắn nhìn xuống, thấy mười ngón chân của ta trắng trẻo, tròn trịa như những nụ hoa, lộ ra bên dưới làn váy...

Đột nhiên, mặt hắn đỏ bừng.

Thật khó tin.

Người này với gương mặt ngời ngời như mây hồng ráng chiều, kiên trì cù lòng bàn chân ta suốt nửa canh giờ.

Ta cười đến nỗi bật khóc.

Dù ta đã vô cùng khốn khổ, hắn vẫn ghé sát tai ta, giọng điệu đầy ác ý mà chế nhạo: "Khóc gì vậy?"

"Không biết còn tưởng ta vừa dùng hình phạt gì tàn độc với ngươi."

Cho đến khi ta khóc đến nỗi nước mắt đầm đìa, Diêm La Tích mới chịu ngừng tay, một tay kéo ta vào trong lòng, để ta dựa lên vai hắn, chờ đến khi cảm xúc ta dần lắng xuống.

"Ta biết tại sao ngươi không chịu thừa nhận."

Giọng nói của hắn trầm lắng, bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng: "Ngươi muốn ta nhầm lẫn, để tiếp tục bảo vệ Ngọc Tĩnh Hảo, phải không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!