Ta là một trưởng tỷ không mấy đảm đang.
Hai muội muội do ta tự tay chăm sóc, một người vì tiền mà làm thiếp cho nhà quyền quý, người còn lại theo đuổi một thư sinh nghèo khó, ngay trước ngày thành hôn lại trốn đi trong đêm, thậm chí không để lại cho ta lấy một chiếc quần bông để che thân.
Càng thảm hơn, vị muội phu xông đến nhà không vì thấy ta nằm yên bất động mà buông tha.
Hắn ra lệnh một tiếng, ngay lập tức từ ngoài cửa xuất hiện một đám gia nô cường tráng, trực tiếp vác cả người lẫn chăn của ta đi.
Trên đường bị ngựa xe xóc nảy không ngừng.
Đến khi ta bị đưa tới nơi, ta đã ngủ quên vì những cú xóc nảy đó rồi.
Khi ta mở mắt ra, trước mặt là tấm rèm màu xanh thêu hoa văn cuốn cỏ, dây lụa gấm cùng móc ngọc, vô cùng xa hoa.
Ngồi bên giường là hai cô gái trông giống hệt nhau.
Thấy ta tỉnh lại, cả hai liền lớn tiếng gọi ra bên ngoài.
Chỉ trong chốc lát, căn phòng tràn ngập những cô gái trẻ.
Ta đếm qua loa… có đến chín người.
Ta kinh ngạc hỏi: "Các, các ngươi đều là thiếp của Diêm đại nhân sao?"
Người đứng đầu có vẻ lớn tuổi hơn, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt sáng long lanh.
Nghe vậy, nàng mở to mắt nhìn ta: "Đúng vậy, chẳng phải ngươi cũng vậy sao?"
"À…"
Nhìn đám người đứng sau nàng, đủ loại dáng vóc, từ mảnh mai đến đầy đặn, cao thấp khác nhau.
Thậm chí còn có một bé gái trông rất nhỏ, chưa quá mười hai tuổi.
Thực ra, muội phu ta họ Diêm, hiện là Phó chỉ huy sứ của Bắc Trấn Phủ Ty trong triều đình, một cận thần của Hoàng đế, quyền thế không nhỏ.
Ta không ngờ hắn lại sống bừa bãi như vậy.
Ta lập tức cảm thấy đầu óc choáng váng, quấn chăn rồi lăn vào trong giường.
Thôi, ngủ thêm chút nữa cho qua chuyện.
Ta còn chưa kịp nghĩ ra cách đối phó, bên ngoài đã có người cung kính truyền lời:
"Thưa cô nương, đại nhân nhà ta có lời mời."
Giọng nói vừa dứt, nghe như tiếng chim hót ngọt ngào.
Mấy cô gái trong phòng lập tức xúm lại, kẻ thì kéo ta ra khỏi giường, người thì chải tóc, kẻ khác lại giúp mặc quần áo.
Ta được khoác lên mình một bộ áo choàng ấm màu trắng ngà, bên trong là áo lông chồn kết hợp với váy thêu hai mươi bốn nếp gấp, từ đầu đến chân đều được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Nhìn ra ngoài, tuyết đã dày đến đầu gối.
Một tên tiểu đồng đứng dưới hành lang, khoanh tay cười nói: "Cô nương thật nhàn nhã, trong hoàn cảnh này mà vẫn ngủ được."
Ta như thấy trước cảnh mình bị kéo lê trên nền tuyết, hai chân run rẩy không ngừng: "Ta...! ta có thể tự đi được không?"
Tên tiểu đồng không làm khó, dẫn ta băng qua sân rồi đến một gian phòng lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!