Chương 9: Bà xã

"Gọi trưởng quan!"

***

Bùi Hành Ngộ mỗi ngày ở trên tàu đều chỉ mặc quân trang, phẳng phiu sạch sẽ không hề có một nếp nhăn, ngay cả góc áo cho đến ống tay đều mang một loại khí chất cấm dục không thể khinh nhờn.

Chương trình học trong ba tháng đã kết thúc, mọi người về vị trí của mình, Bùi Hành Ngộ không thường xuyên tác chiến hay huấn luyện binh đoàn, quả thật hiếm khi cần đến một phó quan phụ tá như Cận Nhiên, ngược lại Cận Nhiên không có gì làm, rảnh rồi ngậm cỏ nằm không phơi nắng.

"Cận Nhiên, đồ ăn cậu làm hôm qua ngon lắm á, hôm nay còn nữa không?" Hạ Tinh Lan trèo lên cái thang, cậu là một phụ tá khác của Bùi Hành Ngộ, là Beta, dung mạo so với Omega còn muốn mềm mại hơn, da dẻ vừa trắng vừa như con nít, đôi mắt vừa đen vừa lớn, thoạt nhìn cậu với Tống Tư Thâm  không lớn hơn nhau là mấy.

Hạ Tinh Lan bám chặt trèo lên, suýt chút thì kéo ngã cả Cận Nhiên, may mắn cả hai nhanh tay lẹ mắt quào một cái bám vào cột mới không bị ngã lăn xuống.

"Shhh!"

Hạ Tinh Lan thấy hắn cau mày bèn vội nói, "Tôi xin lỗi, thực sự xin lỗi."

Cận Nhiên cắn cỏ, trở mình đưa lưng về phía cậu, "Hết rồi."

"Hết rồi á?" Giọng Hạ Tinh Lan tràn đầy tiếc nuối, nhưng không lâu sau bỗng nói, "Ấy, cậu làm món đó cần những nguyên liệu gì thế? Lần này tôi cùng Bùi tư lệnh sắp đến trạm trung chuyển một chuyến, tôi mua về rồi cậu làm nhé, được không Nhiên ca?"

Cận Nhiên quay người lại, suýt chút nữa ngã xuống, "Đi đâu cơ?"

Hạ Tinh Lan không phát hiện hắn có chỗ nào không đúng, vẫn nói, "Bùi tư lệnh mỗi lần đi trạm trung chuyển sẽ cùng Lạc tướng quân nói chuyện nửa tiếng, tôi nhân cơ hội đi mua một ít nguyên liệu cho cậu làm..."

"Trước tiên dừng lại, cậu vừa nói tới trạm trung chuyển là sao?"

"Bùi tư lệnh," Hạ Tinh Lan bị nhãn thần của hắn làm cho hoảng sợ, "Sao... làm sao vậy?"

"Chuyện từ khi nào?"

Hạ Tinh Lan nói, "Mới vừa rồi, bởi vì trung tá Lâm đi nghỉ phép chưa về, nên ngài ấy nói sẽ tự đi áp tải đống vũ khí quân bị kia, cậu không biết hả?"

Cận Nhiên thật sự không biết, Bùi Hành Ngộ điều hắn làm phó quan phụ tá, sau đó căn bản chẳng phái hắn đi công tác bao giờ, mẹ nó như nam sủng mà nuôi vậy!

"Bùi tư lệnh đích thân đưa cậu đến đó à?"

Hạ Tinh Lan vẻ mặt dễ thương nói, "Đúng vậy, có điều tôi theo Bùi tư lệnh tới chạm trung chuyển nhiều lần rồi, anh ấy không thích gây chú ý, nên là chỉ mang theo một tiều đội nhỏ bảo vệ rồi đi thôi."

Cận Nhiên xoay người nhảy xuống, nhổ cọng cỏ đuôi chó ngậm trong miệng ra, "Cậu còn muốn ăn cái món bánh hóa hồng hôm qua không?"

Hạ Tinh Lan điên cuồng gật đầu.

Cận Nhiên hướng cậu ngoắc ngoắc ngón tay, "Đi, cậu đi giả ốm với Bùi tư lệnh giúp tôi."

Hạ Tinh Lan lập tức lắc đầu, "Không, không được đâu, Bùi tư lệnh đáng sợ lắm, anh ấy nhất định sẽ phát hiện được tôi giả bộ, đến lúc đó tôi sẽ chết rất khó coi, quên đi, tôi không ăn nữa."

Cận Nhiên nắm quân trang xách gáy cậu lên, lạnh lùng nói, "Vậy thì tôi đánh cậu một trận, cậu sẽ xin phép dễ dàng hơn đúng không?"

Hạ Tinh Lan bị hắn làm cho sợ hết hồn, "Này này, đừng xúc động, buông tay buông tay."

Cận Nhiên thả lỏng ngón tay, hai tay đệm ra sau nằm lên ghế, Hạ Tinh Lan chỉnh lại cổ áo, trầm giọng hỏi hắn, "Cậu nhất định phải làm thế à? Cần gì tôi mua cho cậu là được, không lẽ cậu cũng muốn đi chơi?"

Chơi cái đếch gì, hắn đi tìm cơ hội ly hôn!

Hạ Tinh Lan không hiểu sao hắn cứ nhất quyết muốn đi, nhưng cậu lại không dám nói dối Bùi Hành Ngộ, cậu sẽ hoảng sợ ngay khi nói.

Hôm nay Bùi tư lệnh có tự mình qua đây, cậu bị dọa đến run run một cái, "phi, phi, phi..."

"Làm sao?" Bùi Hành Ngộ nhướng mày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!