Chương 8: Hôn anh

"Ai hèm hôn anh chứ, thần kinh!"

***

Bùi Hành Ngộ nói xong, Cận Nhiên bất chợt đứng lên đi tới, còn chưa kịp nói gì, cửa phòng phòng chỉ huy đã vang lên tiếng nhắc nhở, Mạnh Như Tiền ở bên ngoài gọi, "Tư lệnh."

"Aiyo, Tư lệnh, cấp dưới của anh đang gọi anh kìa." Cận Nhiên bỗng cười một tiếng, chẳng những không đi, ngược lại từng bước tới gần đẩy anh trên mặt bàn pha lê, vươn tay nắm lấy cổ áo quân phục, nói, "Nếu như cấp dưới của anh hiện tại đi vào nhìn thấy tôi đang hôn anh, hoặc là... ôm anh, anh nói xem chuyện gì sẽ phát sinh đây?"

Bùi Hành Ngộ chặn cổ tay y, ngón tay lạnh ngắt đè lên động mạch, Cận Nhiên khẽ cau mày, cúi đầu nhìn những ngón tay trắng nõn mảnh khảnh đang bấu chặt vào mép bao tay màu đen của mình, cùng với giọng nói lạnh lẽo bên tai.

"Cận Nhiên, cậu dám!"

"Anh có muốn thử một chút xem tôi có dám hay không?" Cận Nhiên đứng thẳng người, nghe Mạnh Như Tiền ở bên ngoài từng tiếng thúc giục, ý vị thâm trường gọi anh, "Bùi trưởng quan."

Khóe mắt Bùi Hành Ngộ đỏ lên, trong không gian phòng rộng lớn bọn họ vẫn có thể thấy rõ tiếng thở của đối phương, đan xen giao hòa. Cận Nhiên không khỏi cáu kỉnh trước cái nhìn của anh, hất tay ra khỏi cổ áo anh.

"Ai thèm hôn anh chứ, thần kinh!" Nói xong liền xoay người cất bước rời đi.

Mạnh Như Tiền lúc tiến vào lướt qua Cận Nhiên, ngơ ngác chỉ chỉ hắn rồi chỉ chỉ mình, "Gì thế, hai người vừa cãi nhau à?"

Bùi Hành Ngộ giật giật cổ tay, "Có việc?"

Mạnh Như Tiền lúc này mới nhớ tới chính sự, vừa nâng cổ tay phát dữ liệu lên màn hình ảo vừa nói, "Đây là số liệu tổng hợp độ chấn động của Tử Vi Viên ngày hôm đó, tôi không thu thập được những mảnh nhỏ vật chất vỡ vụn, chỉ có thể căn cứ vào mức độ chấn động của thân tàu và tàu mẹ để tìm ra nguyên nhân."

Bùi Hành Ngộ ngẩng đầu nhìn, Mạnh Như Tiền tiếp tục nói, "Tôi đã xem video phân tích số liệu và video của tháp giám sát bên này, từ nhiệt độ cháy, đun nóng rồi đến tự phân hủy, giống như là vũ khí mang năng lượng pháo hạt nhân vậy, lực trùng kích rất mạnh."

Bùi Hành Ngộ xem số liệu, đợi anh nói tiếp.

Mạnh Như Tiền thận trọng đánh giá, "Thử một chút phản ứng rung chuyển của sóng điện thì cũng xấp xỉ một trăm năm mươi khẩu pháo năng lượng đồng thời bắn qua đây."

Bùi Hành Ngộ nghe y nói xong mới đưa ra ý kiến, "Cấp bậc vũ khí sẽ gây ra mức độ tấn công khác nhau thông qua các mức năng lượng, khiến đối tượng trúng đạn bị đốt nóng, cắt, phân hủy và bay hơi, nhưng đó là sự cháy tự phát, điều này không phù hợp với suy luận."

Đây cũng là điều khiến Mạnh Như Tiền không hiểu được, "Chưa thể phân tích nó là gì, chỉ có thể suy luận đại khái đây là một loại vũ khí nào đó, có điều vũ khí cần phải được trang bị chuyên chở trên t** ch**n, không có khả năng vô duyên vô cớ xuất hiện rồi bay tới, nhưng chúng ta không phát hiện được có hạm đội nào tới gần, coi như nó có ở ngoài phạm vi của tháp giám sát, động năng của pháo năng lượng cũng không thể chống đỡ xa như vậy được."

Cho dù có chống đỡ được, cũng không có khả năng xuyên qua ba cái chiến hạm bảo vệ, một đường đâm thẳng công kích vào tàu mẹ.

Nếu đây thực sự là một loại vũ khí mới, vậy tình cảnh của Tử Vi Viên sẽ rất nguy hiểm. Liên Bang sợ anh tạo phản, quân nhu tiếp viện sẽ thiếu đi hai phần, quả thực là xén đông cắt tây.

Bùi Hành Ngộ có thể nói với Liên Bang không cần cấp vũ khí quân sự, tự mình nghiên cứu, nhưng mà kinh phí nghiên cứu lại cho ít vô cùng, không trách Mạnh Như Tiễn há mồm ngậm miệng oán giận như thế, Liên Bang ngay cả mấy trăm tinh tệ tiền cũng tính toán chi li với bọn họ.

"Cậu có mang theo dữ liệu giám sát của ba tàu hộ vệ Thiên Thương, Thiên Việt và Huyền Qua luôn không?" Bùi Hành Ngộ hỏi.

Không nhắc thì không tức, vừa nói Mạnh Như Tiễn liền buồn bực, thực sự là trước có sói sau có hổ, hải tặc vũ trụ trong Tinh Tế không gian phía trước đang nhìn chằm chằm vào Bùi Hành ngộ, phía sau lại thêm một Liên Bang gây trở ngại đủ đường.

"Thiên Thương lần trước bị "Tham Lang" đánh lén, tháp giám sát vẫn chưa sửa xong, cái đám hải tặc chết tiệt này không biết Tử Vi Viên chúng ta nghèo rớt mùng tơi hay sao? Có phải thèm ngứa đòn hay không?"

Bùi Hành Ngộ nhịn không được bật cười, Mạnh Như Tiền sửng sốt, "Bùi tư lệnh, ngài vừa mới cười sao?"

"Không hề." Bùi Hành Ngộ ho nhẹ một tiếng, hỏi y, "Cơ giáp cổ của Quân đoàn 11 đến chừng nào nào mới phá mở được?"

Mạnh Như Tiền lắc đầu nói, "Phá không được, cơ giáp kia nói ít thì cũng tới bảy, tám tầng mật mã, mỗi tầng lại bao gồm mười hai bộ dữ liệu khác nhau. Đừng nói tới Thần, cho dù đại thần cũng không giải được."

Bùi Hành Ngộ dừng lại một chút mới bảo, "Liên Bang nói nếu mở khóa thành công sẽ cung cấp cho chúng ta chín ngàn vạn tinh tệ làm nghiên cứu, mở được cơ giáp còn cho thêm ba ngàn vạn."

Mạnh Như Tiền trầm mặc nửa giây, "... Được rồi, tôi chính là Thần!"

**

Cận Nhiên thành tích tuy cao, nhưng tổng điểm lại đội sổ, không ít người ngoài sáng trong tối trào phúng nói hắn cùng Bùi Hành Ngộ có gian tình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!