Chương 7: Bôi thuốc

"Cắn ngài rồi, nên qua đưa thuốc cho ngài."

***

Cận Nhiên nghiêng đầu nhìn về phía Lạc Tân Dương, không phản ứng.

Lạc Tân Dương với hắn đánh qua một trận, quan hệ hiện tại không tốt lắm, ngoài sáng trong tối theo sát hắn muốn phân cao thấp nhưng cũng không dám quá mức lộ liễu, chỉ có thể dè dặt tìm chút chuyện phiếm để nói cho thoải mái.

"Ai, cậu nói Bùi tư lệnh sao lại điều cậu tới bên cạnh ngài ấy cơ chứ? Hơn nữa cậu rõ ràng là pheromone cấp S, có phải tư lệnh của chúng ta hoa mắt rồi không? Hay là đang làm bừa?"

"Về sau cậu không thể cùng bọn tôi huấn luyện chung trên chiến trường nhưng mà đi theo Bùi tư lệnh cũng tốt lắm, có điều chỉ sợ ngài ấy nhín trúng cậu rồi đó, cẩn thận kẻo bị đánh dấu nha, ha ha ha."

"Pheromone khiếm khuyết cấp S, ha ha ha, Cận Nhiên cậu đây là may mắn hay bi thảm thế, phó quan ha ha ha phó quan, mẹ nó một phó quan tốt nghiệp thành tích 97.3, trâu bò, không hổ là Nhiên ca, ha ha ha ha ha."

Cận Nhiên đi ở đằng trước không thèm để ý bọn họ, Lạc Tân Dương lại đi theo sau lải nhải khiến hắn chán ghét, "Cận Nhiên, không phải cậu nói mình thích Alpha à? Nghe nói Bùi tư lệnh chưa từng dẫn dắt ai làm cảm ứng pheromone đâu, có thể ngài ấy là một Omega đó, sao cậu không thử xem? Nói không chừng ngày nào đó cậu liền...f*ck, cậu làm gì thế?"

"Cái đệt mẹ!!!"

"Tao thèm vào!!!"

Cận Nhiên vẻ mặt vô cảm, cúi đầu nhìn Lạc Tân Dương bị y đạp ngã lăn trên mặt đất, giơ chân nhắm trúng bộ vị trọng yếu của cậu ta mà đạp xuống. Lạc Tân Dương vội vàng đưa tay ra bảo vệ, "Cận ... Cận Nhiên, cậu đừng xằng bậy."

Gót giày rơi xuống cách anh nửa thước, đôi mắt xám bạc của Cận Nhiên tràn ngập lãnh ý, "Sủa tiếp."

Lạc Tân Dương kinh hồn bạt vía nhìn đôi giày quân đội có bao nhiêu cứng chắc của Cận Nhiên, nếu một cước này đạp xuống, đừng nói anh là Alpha, anh ngay cả mạng sống cũng không còn.

"Không nói... tôi không nói nữa, cậu trước hết thu chân về đi."

Cận Nhiên cũng không phải khăng khăng ép tất cả câm miệng, nhàn nhạt thu chân lại giẫm "bốp" một tiếng trên mặt đất, "Còn đem tao đặt một chỗ với Bùi Hành Ngộ thì cẩn thận cái mạng của mày, cút!"

Lạc Tân Dương lồm cồm bò dậy trốn xa, mấy người phía sau bị cậu ta ngả trúng cũng đứng lên chỉnh lại quân trang, mắng Lạc Tân Dương, "Con mẹ nó mày còn đi được hay không?"

Lạc Tân Dương không dám bất mãn với một cước của Cận Nhiên, buộc phải cắn răng quay đầu nhận lỗi với hắn, "Tôi sẽ chú ý."

Náo loạn ầm ĩ một phen, mỗi người tự trở về ký túc xá của mình.

Chung Quản tựa lưng ngồi trước cửa phòng nhỏ của mình, hỏi Cận Nhiên, "Cận Nhiên, cậu mạnh như vậy sao Bùi tư lệnh không cho cậu ở lại đội hành động, đưa cậu tới bên cạnh anh ta để làm gì nhỉ?"

Ngón tay Cận Nhiên thoáng khựng lại, quay lưng về phía cậu, khẽ cười, "Làm sao tôi biết được tên đó có bệnh gì?"

"Nhưng tôi cảm giác thái độ của Bùi tư lệnh đối với cậu có vẻ rất lạnh nhạt, cậu trước đó không làm gì mất lòng đối phương đấy chứ, anh ta chẳng lẽ đang có ý chỉnh cậu?" Chung Quản nghĩ không ra, Cận Nhiên mạnh như vậy, vì cái gì không được phân vào quân đoàn, cái này cũng quá bất công rồi đi!

Trái lại Cận Nhiên không những cảm thấy không bất công, hắn lại cho rằng lần này chó ngáp phải ruồi, Bùi Hành Ngộ an bài thực con mẹ nó đúng ý hắn, vốn dĩ hắn còn đang lo không biết làm sao để tiếp cận Bùi Hành Ngộ đây.

Cởi găng tay bên tay phải, nhìn chiếc nhẫn màu xanh ngọc trên ngón trỏ, trong lòng thầm nói, "Yên tâm, em sẽ bắt Bùi Hành Ngộ cho chị một lời giải thích."

Chung Quản vẫn muốn nói điều gì đó, nhưng thấy Cận Nhiên rõ ràng không có hứng thú muốn tiếp lời, đành nuốt lại.

Tống Tư Thâm ở một bên đọc sách, nghe vậy liếc mắt qua, cậu và Cận Nhiên lúc ở trường quân đội là bạn chung phòng, ngẫu nhiên cũng biết được chút chuyện liên quan đến hôn nhân của hắn và Bùi Hành Ngộ, chỉ là biết không quá rõ, rốt cuộc sự tình bên trong ra sao thì chỉ có Cận Thiệu Nguyên mới biết.

Cận Nhiên với tay lấy một miếng bánh kem bé nhét vào miệng anh bạn nhỏ bên cạnh, mỉm cười xoa xoa đầu cậu, thấp giọng nói, "Bảo bối, dám ra ngoài kể lung tung chuyện ca ca không ly hôn được, ca ca liền giết cậu."

Tống Tư Thâm trợn mắt nuốt miếng bánh kem vào miệng, mắng hắn, "Đồ thần kinh!"

Cận Nhiên nghiêng đầu liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, không giống như những chiến hạm khép kín khác, Tử Vi Viên được thiết kế có rất nhiều cửa kính trong suốt, từ góc độ của y vừa khéo có thể thấy được chiến hạm của Bùi Hành Ngộ.

Bùi Hành Ngộ hơi cúi người chống một tay lên bàn, Cận Nhiên không nhìn rõ anh đang làm cái gì.

Chậc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!