"Cận Nhiên, bổ nhiệm làm phụ tá."
***
Bùi Hành Ngộ nhướng mày, liếc Cận Nhiên một cái, nói, "Cận Nhiên, pheromone cấp S, điều tới..."
Giọng nói lạnh lùng của Bùi tư lệnh vừa cất lên, mọi người đều kinh ngạc quay đầu nhìn Cận Nhiên. Cậu ta không phải thiếu hụt pheromone sao? Con mẹ nó thế nào lại là pheromone cấp S được!
Lạc Tân Dương không nhịn được rùng mình, Cận Nhiên có pheromone cấp S, cái này khác nào trở thành đội trưởng đội hành động Thiên Xu! Toi rồi, cậu ta có xích mích với tên điên Cận Nhiên này, sắp tới hắn nhất định sẽ gây khó dễ với mình, xong rồi xong rồi.
Bùi Hành Ngộ bỏ qua những tiếng rì rầm thảo luận của mọi người, nói nốt nửa câu cuối.
"Bổ nhiệm, làm phụ tá tư lệnh."
Mọi người ồ lên, Cận Nhiên cũng đột ngột ngẩng đầu, tiếng nói đạm nhiên của Bùi Hành Ngộ truyền vào trong tai, thấm ướt trái tim lạnh lẽo, "Bố trí như vậy, mọi người có dị nghị gì không?"
Lúc nói lời này anh không nhìn Cận Nhiên, mọi người cũng không ai dám dị nghị, có thể ở lại Tử Vi Viên đã là chuyện kiêu ngạo nhất, ngu gì đi thắc mắc.
Chung Quản nhìn Cận Nhiên không biết đang suy nghĩ cái gì, nghiêng đầu nhẹ giọng nói , "Cậu quen Bùi tư lệnh à?"
Cận Nhiên không trả lời, khóe miệng giật giật, rồi lại ngẩng đầu nhìn Bùi Hành Ngộ, ý vị thâm trường cao giọng nói, "Tư lệnh tự mình bố trí, thuộc hạ...."
Bốn mắt nhìn nhau.
Giọng nói của Cận Nhiên trong không gian phòng tàu vừa trầm vừa thấp, mang một tia trào phúng, "Tuân lệnh."
Bùi Hành Ngộ lẳng lặng nhìn Cận Nhiên.
Trong hồ sơ tốt nghiệp của Cận Nhiên, thể thuật và kỹ năng chỉ huy điều khiển chiến hạm đều đứng nhất, chỉ vì thiếu hụt pheromone mà điểm tổng kết cuối cùng bị xếp đội sổ.
Hiện giờ đã cảm ứng được pheromone, cậu ta có pheromone cấp S quý hiếm, xét tổng thể tố chất là rất mạnh, đánh trượt sẽ không thích hợp, mà giữ lại ở Tử Vi Viên thì phải phân cho một chức vụ.
Phụ tá tư lệnh không có binh quyền, giữ lại bên mình cũng bớt đi ít tai họa.
Nghe Cận Nhiên nói xong, các tân sinh lập tức ồ lên, Mạnh Như Tiền thì lại choáng váng.
"Tư lệnh!" Mạnh Như Tiền giơ tay đóng máy phóng đại âm thanh, thấp giọng hỏi Bùi Hành Ngộ, "Ngài bảo loại Cận Nhiên cơ mà? Ngài giữ cậu ta ở Tử Vi Viên khác gì nuôi sói bên gối? Ngộ nhỡ cậu ta thật sự cùng Liên Kính Phong có......"
Bùi Hành Ngộ nói, "Tôi tự biết chừng mực."
Mạnh Như Tiền kinh ngạc đến mức hình dung được tình hình bây giờ là gì, "Vậy... Cận Nhiên ở lại?"
"Ừ."
Mạnh Như Tiền im lặng hai giây, đưa mắt nhìn Cận Nhiên, khó hiểu hỏi Bùi Hành Ngộ, "Tư lệnh, pheromone của cậu ta không phải bị thiếu hụt sao? Làm sao lên được cấp S? Cảm ứng chỉ khiến pheromone khởi phát đến mức tối đa, cũng sẽ không thể khiến cậu ta mạnh lên được."
Bùi Hành Ngộ nhịn xuống xúc động muốn day ấn đường, vùng ngực như có như không đang có thứ gì đó sôi trào, nhíu mày nói, "Cậu ta vừa... ph*t t*nh."
"Phát... cái gì!?" Mạnh Như Tiền kinh hãi, nhận ra giọng mình hơi to lại vội vàng hạ thấp âm lượng, cẩn trọng hỏi lại, "Thế ngài vừa rồi..."
Bùi Hành Ngộ nắm chặt tay, cảm nhận đau đớn từ mu bàn tay truyền tới, "Không có việc gì."
Vừa rồi ở phòng sinh thái, Cận Nhiên bị ảnh hưởng bởi pheromone bùng nổ mãnh liệt nhưng không thoát được khống chế của cánh tay robot, theo bản năng truy tìm mùi Lan Hoàng Thảo trên người Bùi Hành Ngộ, nghiêng đầu cắn tay anh.
Răng nanh đâm vào da thịt, máu tươi trộn lẫn vào hương Lan hoàng thảo khiến hắn hưng phấn, vừa l**m vừa cắn mạnh hơn. Bùi Hành Ngộ không giãy giụa, để mặc hắn hấp thụ một ít máu.
Pheromone của Bùi Hành Ngộ có thể trấn an Cận Nhiên, mãi đến khi anh cảm giác pheromone của mình cũng bị k*ch th*ch mới nhanh tay lẹ mắt đánh ngất hắn.
Mạnh Như Tiền vẫn chưa thông, cứ cho là ph*t t*nh đi, chẳng lẽ ngay từ đầu pheromone của cậu ta đã mạnh đến vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!