Chương 50: Theo đuổi vợ

"Nhớ kỹ, anh là của tôi. Ngoan ngoãn để tôi thương anh, tôi là thằng điên, chuyện gì tôi cũng dám làm."

***

Cận Nhiên buông tay anh ra, nói một câu không rõ ý, "Được", rồi quay người bước ra ngoài.

"Cận Nhiên!" Bùi Hành Ngộ yếu ớt gọi hắn từ phía sau, trong giọng mang theo đôi chút run rẩy, "Tôi đồng ý với cậu, chúng ta ly hôn."

Bờ vai Cận Nhiên thoáng cứng đờ nhưng không ngoảnh đầu, cứ thế bước ra khỏi khoang tàu.

Bùi Hành Ngộ gắng gượng bám vào cửa khoang mới đứng vững được, đuôi mắt đã đỏ bừng. Cận Nhiên đã tiêm vào anh một lượng lớn pheromone, từ sau khi phân hoá tới giờ anh luôn dùng thuốc ức chế, sau này thuốc mất tác dụng thì chỉ lén trộm một chút pheromone của hắn, chưa bao giờ bị truyền vào dữ dội thế này, hơn nữa lại còn là hai lần liên tiếp.

Chính anh là người dạy Cận Nhiên cách khống chế pheromone, cách thúc ép chúng, vậy mà lần đầu tiên hắn dùng, lại là dùng lên người anh.

Bùi Hành Ngộ lần nữa ngồi xuống cửa khoang, mũi dao chống đất, mượn lực để điều chỉnh hơi thở.

Cận Nhiên rót vào người anh quá nhiều pheromone, nếu là ngày thường chắc chắn đã bị ép đến kỳ ph*t t*nh. Nhưng do trước đó đã bị đánh dấu tạm thời, giống như có một lớp xiềng xích mạnh mẽ đè nén cơn ph*t t*nh sắp trào ra, khiến lục phủ ngũ tạng anh đều căng tức khó chịu.

Anh không ngờ Cận Nhiên lại phản ứng mạnh như thế với pheromone của Bộ Ngu. Chỉ là tạm thời đánh dấu mà thôi, Liên bang vẫn cho phép việc mượn pheromone, cả hai người đều biết cuộc hôn nhân này chỉ là một giao dịch.

Anh tính toán đủ đường, lại không tính được rằng kỳ ph*t t*nh của Cận Nhiên sẽ khiến bản tính chiếm hữu của hắn bộc phát đến vậy, đến mức không cho phép trên người anh dính mùi pheromone của người khác dù chỉ là tạm thời.

Hắn đã buột miệng nói ra thân phận omega của anh, rõ ràng hắn đã biết từ lâu nhưng chưa từng nói ra. Hắn biết từ khi nào?

Bùi Hành Ngộ cố gắng nhớ lại mà không tìm được chút manh mối nào, lần duy nhất chỉ có lần hai người đánh nhau trong phòng tạm giam, khi ấy anh vừa trải qua áp suất sau lần nhảy dù trong không gian cộng thêm mất máu, còn bị pheromone của hắn k*ch th*ch mà ngất đi.

Lúc anh tỉnh lại, Cận Nhiên không có ở đó, chỉ có Hạ Tinh Lan và Mạnh Như Tiền. Nếu là lần đó... thì Mạnh Như Tiền cũng biết anh là omega sao?

Bùi Hành Ngộ mệt mỏi day trán. Bảo sao Mạnh Như Tiền nhiều lần muốn nói lại thôi, còn từng bảo anh, "Dù ngài có tin hay không, tôi cũng sẽ không hại ngài, giống như tôi luôn tin ngài sẽ không hại tôi. Tôi chỉ công nhận một người là Tổng chỉ huy của Tử Vi Viên."

Anh cứ tưởng mình giấu rất giỏi, vốn dĩ anh nghĩ rằng chờ đến khi nào lộ cũng chẳng sao, sẽ không ảnh hưởng đến ai. Hoá ra họ đã biết cả rồi.

Chuyện anh lén lấy quân phục của Cận Nhiên giờ đây chẳng khác nào một cái tát nặng nề giáng thẳng vào mặt anh.

Nếu Cận Nhiên biết... Bùi Hành Ngộ bật cười giễu cợt. Tổng chỉ huy cao nhất của Tử Vi Viên, lại âm thầm trộm quân trang của cấp dưới để tự xoa dịu kỳ ph*t t*nh, mặc áo của hắn, hít lấy mùi pheromone của hắn, trốn trong phòng co rúm r*n r* mà đạt đến cao trào.

"Chỉ huy, mọi thứ đã sẵn sàng, có thể xuất phát chưa?"

Bùi Hành Ngộ bị giọng trong bộ đàm kéo về hiện thực, anh chống tay đứng dậy đi đến bên bảng điều khiển, khẽ ho nhẹ một tiếng để giọng không run, "Tống Tư Thâm, cậu qua gọi Cận Nhiên đi, bảo cậu ta đi chung với cậu."

Tống Tư Thâm im lặng một lúc, "Rõ, chỉ huy."

**

Cận Nhiên bực bội bước ra khỏi khoang, không khí bên ngoài vừa sạch vừa lạnh như rửa sạch hô hấp của hắn, cũng khiến cơn giận của hắn dịu đi đôi chút.

Hắn ngồi xuống bên cửa khoang, một tay chống trán, cúi đầu xuống, trước mắt là hình ảnh đuôi mắt Bùi Hành Ngộ đỏ hoe, đôi mắt ngập nước nhìn hắn.

Tuyến thể của Bùi Hành Ngộ không có mùi trúc sau mưa, chỉ có mùi bạch xạ hương hòa vào lan hoàng thảo. Hắn đã đánh dấu tạm thời anh rồi, omega không thể bị đánh dấu hai lần.

Dù là tạm thời hay vĩnh viễn, nếu bị đánh dấu chồng chéo khi pheromone chưa tiêu tán hết sẽ dẫn đến rối loạn tuyến thể. Nhưng Bùi Hành Ngộ không hề có dấu hiệu rối loạn, nơi có mùi pheromone đậm nhất là cổ tay.

Anh chỉ không muốn để hắn biết mình đã bị đánh dấu, chỉ vì sợ hắn phát hiện anh là omega.

Cận Nhiên chống trán, không hiểu tại sao chỉ cần ngửi thấy trên người anh có mùi của người khác là hắn lại nổi điên đến vậy, mất hết lý trí mà muốn đánh dấu anh hết lần này đến lần khác. Khi ấy trong đầu hắn thực sự có ý nghĩ đánh dấu vĩnh viễn, để anh mãi mãi nhiễm mùi của mình.

Bên tai vẫn vang vọng mãi câu nói "chúng ta ly hôn" của Bùi Hành Ngộ, Cận Nhiên đờ đẫn nhìn tay mình, nếu không nhắc đến, hắn còn quên mất việc này.

Ly hôn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!