Chương 5: Mất khống chế

Cắn trúng Bùi Hành Ngộ rồi.

***

Chung Quản vất vả bò ra khỏi phòng kiểm tra, liều mạng nhịn xuống cơn buồn nôn đang cuộn trào trong dạ dày, sắc mặt trắng bệch, mỗi bước đều như đang đi trên mây.

Cận Nhiên vươn tay đỡ lấy cậu, đưa qua một cốc nước điều hòa năng lượng, không nỡ nhìn, "Làm sao mà một "mãnh nam" lại như con tró bị làm thành cày tơ bảy món thế?"

Chung Quản xua tay, bộ dạng sống không còn gì luyến tiếc, "Tôi không... không ổn rồi. Cận Nhiên, đem tôi đi chôn... chôn, mà khoan... huệ!..."

"Shh!" Cận Nhiên thấy cậu muốn nôn bèn kéo người đến bên thùng rác, Chung Quản bị kéo đến mức choáng váng, khóc lóc oán hận, "Cận Nhiên, cậu làm cái quái gì thế?"

Cận Nhiên đem nước tới rồi kéo Chung Quản dưới đất lên, nghiêm mặt nói, "Một Alpha chân chính mạnh mẽ phải học được cách tự đứng vững, người khác có thể đỡ cậu được bao lâu, vô dụng ỷ lại, từ đầu tới cuối cậu phải tự mình đứng lên!" Cuối cùng bỏ thêm một câu, "Gắng lên."

Tống Tư Thâm c*̃ng vừa bước ra khỏi phòng kiểm tra, nghe thấy lời giả vờ giả vịt giảng đạo lý này của hắn thì phê bình liếc mắt, "Bùi Tư lệnh đích thân kiểm tra cho anh đấy, tự mình cầu phúc đi."

Cận Nhiên ngẩng đầu nhìn về phía phòng kiểm tra, bốn mắt nhìn nhau với người đàn ông lạnh lùng bên trong, khẽ vuốt cằm, ánh mắt không cảm xúc.

Mạnh Như Tiền nhìn Cận Nhiên bước vào, nhỏ giọng nói, "Tư lệnh, đừng nghiêm ngặt với cậu ta quá. Pheromone thiếu hụt của cậu ta phỏng chừng không chịu nổi pheromone của ngài đâu".

Bùi Hành Ngộ gật đầu, "Ừ."

Cận Nhiên theo quy củ, hướng Bùi Hành Ngộ chào, "Trưởng quan."

"Vào đi." Bùi Hành Ngộ nói xong liền bước vào trước, áo khoác quân trang hơi cong lộ ra một mảnh tinh thể màu lam bên eo, bởi vì đứng thẳng người nên nhanh chóng che lại.

Cận Nhiên rũ mắt, Mạnh Như Tiền cho là hắn đang e sợ, trong lòng thở dài một câu, "Tên nhóc xui xẻo, thiếu cái gì không thiếu lại thiếu pheromone."

Toàn bộ tàu Tử Vi Viên, kể cả y cũng chưa từng ngửi thấy pheromone của Bùi Hành Ngộ, lần này anh tự mình tới, Cận Nhiên toi rồi.

Phòng kiểm tra không lớn nhưng cũng không quá nhỏ, đủ cho hai người và một bàn hai ghế.

Cận Nhiên đi tới ngồi xuống ghế đối diện Bùi Hành Ngộ, hai chiếc khóa màu trắng bạc bên thành ghế phóng ra dây gài khóa tay hắn lại, người máy gắn một cái tinh thể nhỏ vào thái dương hắn, Cận Nhiên có chút khó chịu không thoải mái.

"Đừng vùng vẫy, càng cử động dây khóa càng chặt." Bùi Hành Ngộ đeo bao tay trắng, cầm ống tiêm màu bạc đứng sau lưng hắn nhàn nhạt giải thích, "Tôi sẽ lấy một ít pheromone trong tuyến thể ở gáy cậu, làm bản mẫu xét nghiệm và bảo lưu."

Tuyến thể của Alpha không rõ ràng như của Omega, nó hoàn toàn bằng phẳng không thể thấy được tương tự Beta, dưới sự dẫn dắt đặc biệt mới có thể nhô lên.

Ngón tay Bùi Hành Ngộ bọc trong găng tay, ma sát tại vị trí tuyến thể, "Nó ở đây à?"

Cận Nhiên "Ừ" một tiếng.

"Cần dùng công cụ chống cắn không?"

Cận Nhiên "xì" khẽ, "Tôi còn phải cần thứ đó?"

Bùi Hành Ngộ không hỏi lại, nhẹ nhàng đẩy cổ áo quân trang sau cổ hắn ra, đầu ngón tay đè lên bộ vị tuyến thể vuốt nhẹ hai cái, ngón tay trỏ phối hợp ngón tay cái k*ch th*ch, kiên nhẫn đợi tuyến thể chậm rãi nhô lên.

Bởi vì pheromone của Cận Nhiên bị thiếu hụt, phản ứng rất chậm. Cổ tay Bùi Hành Ngộ đã hơi mỏi, nhíu mày tự hỏi không biết tương lai hắn có thể bị Omega khơi mào kỳ ph*t t*nh hay không?

Hô hấp của Cận Nhiên dần trở nên nặng nề, tuyến thể ngủ say bị ngón tay mảnh khảnh chầm chậm v**t v*, ngực và sau cổ giống như có thứ gì đó từ từ thức tỉnh, như mầm non đâm chồi mạnh mẽ muốn bung ra, xuyên thủng tới mặt trời.

"Bùi Hành Ngộ."

"... Ừ."

"Anh đã có người mình thích chưa?"

Bùi Hành Ngộ đình chỉ động tác, rồi nói, "Năm nay cậu hai mươi hai tuổi, tôi sẽ không trì hoãn cậu lâu đâu, đợi thỏa thuận chấm dứt sau ba năm nữa, cậu sẽ được tự do. Tôi sẽ không tiếp tục vướng víu cậu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!