"Nhớ kỹ, lần sau còn để tôi ngửi thấy trên người anh có pheromone của Alpha khác, tôi liền..."
***
Cận Nhiên lên tàu, lần theo ký ức cuối cùng để suy đoán từng chút một. Hắn ôm theo mèo đứng nhìn Bùi Hành Ngộ, Lâm Khai Tuế đang báo cáo tình hình tác chiến vừa rồi, tuy toàn đội có tổn thất nhưng may mắn đã diệt sạch lũ hải tặc.
Bùi Hành Ngộ nói này là một trạm trung chuyển nhỏ có thể nghỉ ngơi một lát, Cận Nhiên vẫn đứng trên tàu nhìn anh một lúc, ngắm nhìn hàng mi rủ xuống và cổ áo được cài kín mít của anh.
Chiếc mèo tam thể nhảy nhót quanh hắn, sau đó lại ung dung nhảy lên đầu gối Cận Nhiên rồi cuộn người nằm gọn, tự mình l**m chân, gãi tai rồi "meo" lên một tiếng, đáng yêu đến mức làm người ta phải mềm lòng với nó.
Cận Nhiên cũng bật cười, nhớ tới nụ cười ấm áp như mưa xuân của Bùi Hành Ngộ, bèn chọt chọt đầu con mèo, "Ngoan, phải biết chọc cười ba nhỏ đấy biết chưa? Về sau Bùi tư lệnh chính là ba nhỏ của mày rồi, giờ nên đặt tên cho mày gì đây, gọi là Đậu Hà Lan nhé."
"Meo."
Cận Nhiên vỗ lên đầu nó một cái, "Ồn ào quá." Rồi hắn tiếp tục cố gắng nhớ lại lúc đó hắn cảm khái chuyện Phương Thái Bạch bỏ nhà đi, còn trêu "vợ" là mình cũng bỏ nhà đi, Bùi Hành Ngộ mặt không cảm xúc bảo hắn nên đi nói với Cận Thiệu Nguyên, sau đó...
Không nhớ nổi nữa. Chỉ nhớ lúc sau như có gì đó bùng phát chiếm lấy lý trí hắn, trong cơn mê man khiến hắn ngửi thấy mùi hương lan hoàng thảo thanh mát đến cực điểm.
Lúc nãy hắn xuống dưới đi một vòng, Lạc Tân Dương nói hắn chưa từng rời tàu, vậy có nghĩa hắn luôn ở đây, không tiếp xúc với ai ngoài Bùi Hành Ngộ.
Cận Nhiên nghiêng đầu nhìn về phía bàn điều khiển phụ, mường tượng lại dáng vẻ Bùi Hành Ngộ ngồi ở đó, giọng nói nhàn nhạt xa cách, nói chuyện với hắn vừa miễn cưỡng vừa tức giận.
Hắn vươn tay chạm vào cần điều khiển rồi rụt lại như bị điện giật, trong đầu hiện lên một cảnh tượng — Bùi Hành Ngộ đỏ mắt, quay đầu đi, lạnh giọng quát hắn đừng làm loạn.
Hắn như phát điên đè Bùi Hành Ngộ xuống bàn điều khiển, mặc kệ tiếng mắng chửi lạnh lẽo của anh, hắn bất chấp cắn mạnh lên tuyến thể sau gáy anh, mạnh mẽ rót vào một lượng lớn pheromone của mình.
Cận Nhiên bỗng mở bừng mắt, nhìn tay mình rồi nhẹ nhàng siết chặt, có khi nào... hắn thật sự đã đánh dấu tạm thời với Bùi Hành Ngộ?
Nhưng vì sao lại đánh dấu? Dù hắn kiểm soát pheromone chưa tốt, nhưng cũng không đến mức mất hết lý trí. Chẳng lẽ thật sự như Lạc Tân Dương nói, kỳ ph*t t*nh của hắn tới rồi?
Lần đầu tiên vào kỳ ph*t t*nh, hắn chẳng có phản ứng gì, lần này sao lại phản ứng mãnh liệt như thế?
Cái tát của Bùi Hành Ngộ có lẽ là vì bị hắn làm tức giận đến mức không chịu nổi. Bình thường anh bị hắn chọc đến phát điên cũng chưa từng ra tay như vậy, mà lần này thì thật sự đánh hắn. Với người như anh, bị đánh dấu tạm thời e rằng là điều rất khó chấp nhận.
Cận Nhiên thở ra một hơi, hắn muốn đợi anh trở lại rồi hỏi thử, nếu thật sự là mình làm, thì... xin lỗi một câu cũng được.
**
Bùi Hành Ngộ kiểm tra xong mạng phòng thủ và tiếp tế quân bị, xác nhận trên người không còn mùi pheromone của Cận Nhiên nữa mới chuẩn bị quay lại tàu. Nhưng bất chợt lại nhớ ra gì đó, anh nói với Bộ Ngu, "Nếu cậu thật lòng thì đừng đùa giỡn nữa. Lạc Tân Dương là đứa trẻ tốt, nếu cậu không có ý gì thì đừng chọc cậu ấy, còn nếu thật sự có tình cảm thì phải chịu trách nhiệm với cậu ấy."
Bộ Ngu mỉm cười, "Không đến mức đó đâu, còn chưa tới mức phải chịu trách nhiệm. Nếu tôi thật sự muốn thì sẽ nói sau, với lại cậu ấy còn nhỏ, tôi cũng không rõ suy nghĩ của cậu ấy về việc này. Alpha mà đi thích alpha sao? Biết đâu ở nhà cậu ấy còn có sẵn một tiểu omega đã được định sẵn hôn ước ấy chứ."
Bùi Hành Ngộ khẽ lắc đầu, bất lực thở dài, "Cậu vẫn là như vậy, bao nhiêu năm qua rồi mà tôi vẫn chẳng biết cậu thật sự thích kiểu người thế nào."
"Tôi thích kiểu nào ấy à? Tôi thích Bùi tư lệnh cậu nhưng cậu đâu có đồng ý, bằng không tôi đã không thèm để ý tới Tiểu Thái Dương rồi." Bộ Ngu thuận miệng đùa bỡn.
Bùi Hành Ngộ liếc sang, "Lại nói linh tinh, nếu cậu thật lòng thích tôi thì đã chẳng đợi tới bây giờ. Tôi đã nợ Cận Nhiên rồi, chẳng lẽ còn muốn tôi nợ cả Lạc Tân Dương nữa?"
"Tư lệnh à, cậu chính là người quá có trách nhiệm, trên đời này làm gì có nhiều trách nhiệm cần cậu gánh vác đến thế? Học lấy cái thói đùn đẩy của Liên Kính Phong ấy, nhẹ người biết mấy."
Bùi Hành Ngộ khẽ cười, không nói gì thêm, "Tôi lên tàu đây."
Bộ Ngu gọi anh lại, "Cần tôi lên cùng không?"
"Không cần, chưa biết Cận Nhiên đã qua kỳ ph*t t*nh chưa. Nếu cậu lên rồi lại khiến cậu ta phát điên thì phiền lắm. Cậu ta chỉ bị pheromone làm ảnh hưởng đến tính tình thôi, qua giai đoạn này sẽ ổn, cũng sẽ không làm hại tôi đâu, yên tâm đi."
"Được, có chuyện gì thì đừng chịu đựng, nhớ nói với tôi."
Bùi Hành Ngộ gật đầu, "Tôi tự biết chừng mực."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!