Cận Nhiên siết chặt tay, hận không thể xé xác Bộ Ngu ngay tại chỗ.
***
Bùi Hành Ngộ vừa đặt Cận Nhiên nằm xuống ngay ngắn trên giường, lúc ra ngoài liền thấy Bộ Ngu đang dựa nghiêng vào cửa cửa cabin.
"Thật sự muốn dùng pheromone của tôi à?"
Bùi Hành Ngộ khẽ "ừ" một tiếng, giọng điệu nhàn nhạt, "Nếu cậu hối hận thì tôi có thể nghĩ cách khác. Bây giờ vẫn đang ở chiến tuyến, phải dập hết mọi mầm họa trước khi nó vượt khỏi tầm kiểm soát."
Bộ Ngu thoáng chần chừ giây lát, "Tôi không phải hối hận, chỉ là Cận Nhiên lần đầu tiên vào kỳ ph*t t*nh là khi cậu ta còn nhỏ cho nên mới mất đi đoạn ký ức ấy. Bây giờ cậu ta lớn rồi, lại được cậu dạy cách kiểm soát pheromone, không chừng sẽ nhớ ra đó."
"Tôi sẽ tìm cách lấp l**m." Bùi Hành Ngộ nói.
"Nếu cậu không lấp l**m nổi thì sao? Dù cậu ta luôn miệng nói muốn ly hôn với cậu, nhưng mà có alpha nào có thể chịu được mùi pheromone alpha khác trên người bạn đời của mình chứ? Tên chó điên nhà cậu cũng vậy, có khi còn để ý hơn người khác."
Bộ Ngu quan sát sắc mặt Bùi Hành Ngộ, "Cậu hiểu hắn rõ hơn tôi mà, cậu nghĩ sao?"
Bùi Hành Ngộ cụp mắt xuống, đúng là Cận Nhiên chiếm hữu mạnh hơn người thường, chỉ cần ngửi thấy mùi pheromone của Bộ Ngu là đã phát điên, ngay cả việc anh nói chuyện với người khác cũng không cho phép. Nếu hắn tưởng anh bị alpha khác đánh dấu thật, chẳng biết sẽ nổi điên đến mức nào.
"Chỉ là đánh dấu tạm thời thôi, trong Liên bang cũng có chế độ tình nguyện viên, Cận Nhiên sẽ hiểu được thôi."
Bộ Ngu lắc đầu, không tỏ rõ ý kiến. Một lúc sau mới lại nói, "Nếu đã vậy thì tôi đành liều mình vì chính nghĩa thôi, tôi xin phép cắn cậu một cái nhé?"
Bùi Hành Ngộ liếc sang, "Cậu xong chưa?"
Bộ Ngu cười, "Đùa tí thôi mà, đời người có mấy khi được trêu ngài đâu, lỡ như con cún điên nhà cậu lát nữa tỉnh lại mà nhớ ra đã đánh dấu cậu, sau đó lại ngửi thấy pheromone của tôi trên người cậu thì đời tôi coi như xong đấy, Bùi tư lệnh."
Động tác cởi cúc của Bùi Hành Ngộ khựng lại một chút, "Cậu đang muốn bị đánh?"
Bộ Ngu giơ tay đầu hàng, "Không không, đánh là thương mắng là yêu, tôi không dám, phận tôi phúc mỏng không chịu nổi ân sủng của mỹ nhân. Tôi chỉ trêu chọc Tiểu Thái Dương nhà tôi thôi, nhóc con ấy đáng yêu lắm, đúng là bảo bối."
Bùi Hành Ngộ khựng lại, "Lạc Tân Dương?"
Bộ Ngu cười không đáp.
Tuyến thể của Bùi Hành Ngộ đã bị Cận Nhiên đánh dấu tạm thời, trong khi dấu chưa tan thì không thể bị một alpha khác đánh dấu nữa, nếu không pheromone của anh sẽ hỗn loạn. Giờ chỉ có thể dùng biện pháp khác để che mùi.
Pheromone của Cận Nhiên quá mạnh, rất khó át đi. Bộ Ngu nhìn thấy tay áo Bùi Hành Ngộ vén lên, cổ tay trắng muốt giờ tím bầm, đủ thấy khi đó hắn đã dùng bao nhiêu sức lực mà giày vò anh.
"Chà... cái này... cún điên nhà cậu cũng quá đáng thật đấy." Bộ Ngu thở dài rồi chợt nhớ ra mình là quân y, "Thật sự không sao đó chứ? Tôi lấy ít thuốc cho cậu bôi nhé?"
"Không nghiêm trọng." Bùi Hành Ngộ dường như không để tâm, cũng không có ý trách Cận Nhiên, chỉ đưa tay cho Bộ Ngu, "Làm nhanh lên, Cận Nhiên có thể tỉnh bất cứ lúc nào."
**
Cận Nhiên như thể vừa ngủ một giấc rất dài, hắn mơ thấy mình khi còn nhỏ. Lúc đó hắn mơ hồ chịu tác động từ pheromone, cơ thể bé nhỏ không gánh nổi lượng thuốc điều trị mạnh như vậy, cho nên nửa đêm thường đau đến tỉnh giấc.
Chị gái hắn, Cận Nhàn sẽ chạy vào ôm hắn, kể chuyện dỗ hắn ngủ.
Cận Thiệu Nguyên hầu như không có mặt ở nhà, mà dù có cũng chẳng bao giờ để tâm đến. Ông thường nói, "Là quân nhân, chỉ được phép đổ máu, không được phép rơi nước mắt!"
Cận Nhiên từ nhỏ vốn không nghịch ngợm, do mắt yếu và thiếu một ngón tay nên thường bị lũ trẻ trong trường bắt nạt. Hắn từng khóc lóc về kể với Cận Thiệu Nguyên, nhưng đổi lại là một trận đòn cùng tiếng mắng chửi, rằng hắn không tự đánh thắng mà phải nhờ người khác là đồ hèn.
"Hèn nhát!"
Hai chữ ấy như dấu sắt nung đỏ, in sâu vào trái tim non nớt của hắn.
Hắn bò dậy, lau nước mắt rồi lao ra ngoài tìm lũ nhóc từng bắt nạt mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!