Chương 47: Ghen

"Còn đau không?"

***

Bùi Hành Ngộ thiết lập chế độ tự bảo vệ cho cơ giáp, sau đó hít sâu một hơi rồi cố gắng đứng dậy, nhưng còn chưa kịp đứng thẳng đã phải ngồi lại trên ghế, cổ tay phát run.

Pheromone của Cận Nhiên quá mạnh, ngoài thể lực cực kỳ trâu bò của kỳ ph*t t*nh còn được cộng thêm cấp độ pheromone cấp S, hơn nữa lúc đó hắn không thể khống chế được cho nên rót vào cơ thể anh một lượng rất lớn.

Bùi Hành Ngộ dừng một chút rồi lại bám vào bàn để từ từ đứng lên, anh bước đi loang choạng đến của phòng mình, quét tròng mắt rồi đóng cửa lại, ngón tay run rẩy cởi bỏ quân phục.

Tuyến thể bị dâm thủng nên chảy máu, bên cổ còn để lại đầy những dấu răng hỗn loạn, anh đưa tay sờ thử sau gáy rồi giật mình rụt lại, lại đó hít sâu một hơi.

Thương tích cũ trồng lên thương tích mới, sức tàn phá trong cơ thể lần này còn nặng hơn lần diễn tập lúc trước, vả lại dù bất kỳ ai dưới sự tác động bởi pheromone của Cận Nhiên đều sẽ gục ngã.

Bùi Hành Ngộ miễn cưỡng thay được quần áo mới, sau khi cẩn thận cài lại cúc áo và xác nhận không có gì bất ổn mới rời khỏi phòng. Lúc đi đến cửa cabin anh quay đầu nhìn về một phía rồi nhanh chóng thu hồi lại tầm mắt, rời khỏi tàu.

Nơi này là một trạm trung chuyển nhỏ, ban đầu thực chất là một trạm giám sát bị bỏ hoang, không có quân đội hay bất cứ thiết bị nào bảo vệ nào, thoạt nhìn vô cùng hoang vắng và cằn cỗi.

Tống Tư Thâm bị thương nặng, cậu ngồi một góc với sắc mặt tái nhợt, ánh mắt đờ đẫn không nói một lời, cũng không biết đang nghĩ cái gì.

"Vẫn ổn chứ?" Bùi Hành Ngộ hỏi.

Tống Tư Thâm nghe thấy tiếng liền ngẩng đầu định đứng dậy hành lễ, bỗng nhiên ngửi thấy một mùi bạch xạ hương thoang thoảng, cậu sững sỡ.

Bùi Hành Ngộ vỗ vai cậu, "Không sao, ngồi xống đi. Bị thương ở đâu?"

Tống Tư Thâm cụp mắt xuống, không hỏi về mùi pheromone mà chỉ nói, "Xin lỗi tư lệnh, là tôi nóng nảy. Nếu tôi không xông lên đánh liều như vậy thì mọi người đã không bị thương, tất cả đều tại tôi."

Bùi Hành Ngộ lại nói,"Cậu không sao là tốt rồi." Sau đó anh lại đi về phía Khuyết Tử Mặc.

Tống Tư Thâm nhìn theo bóng lưng của anh, dáng người cao thẳng như thân tùng, sắc mặt hơi tái nhợt hơn thường ngày nhưng vẫn luôn bình tĩnh lạnh lùng, để ý kỹ chút sẽ thấy giọng điệu của anh dịu dàng vô cùng.

Cậu nhìn một lúc rồi lại cúi đầu.

Bộ Ngu đang băng bó vết thương cho Khuyết Tử Mặc, bỗng ngửi thấy một mùi bạch xạ hương bay đến, ngón tay lơ đãng ấn lên vết thương làm Khuyết Tử Mặc đau đớn kêu, "Bộ Bộ Bộ Bộ Ngu trưởng quan, nhẹ tay thôi!"

Lạc Tân Dương lại ấn đầu cậu xuống, "Đau cái gì mà đau, đàn ông đích thực là phải không sợ đau, ngồi yên xem nào!"

Khuyết Tử Mặc thở hổn hển nhìn vết thương, nước mắt sắp rớt đến nơi.

Bộ Ngu xử lý rất nhanh, vừa quay lại đã thấy Bùi Hành Ngộ đã đi đến hỏi, "Thương tích mọi người thế nào rồi? Lạc Tân Dương cậu có sao không?"

Lạc Tân Dương chào Bùi Hành Ngộ, nói, "Tư lệnh! Tất cả đều ổn!"

Bùi Hành Ngộ gật đầu vỗ vai cậu khiến cho một tia sáng trong lòng cậu bừng nở, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, chỉ cần nhì thấy dáng vẻ tự tin kiêu hãnh của cậu, sẽ khiến cho người khác cảm thấy có hy vọng và ấm áp vô cùng.

Bùi Hành Ngộ không khỏi nhìn chăm chú Lạc Tân Dương một lúc.

Ngược lại Lạc Tân Dương có chút bắt đầu căng thẳng, tay đang trong tư thế hành lễ vẫn giữ nguyên, thầm nghĩ chắc không phải mình làm sai gì đó chứ? Sao tư lệnh cứ nhìn mình chằm chằm như vậy.

"Tư lệnh..." Lạc Tân Dương thận trọng nói.

"Ừ?"

Lạc Tân Dương hạ tay xuống, hơi trông ngóng nhìn về phía sau anh rồi lại hỏi, "Nhiên ca của tôi đâu rồi? Sao không xuống với ngài? Cậu ta còn chưa tới khen tôi! Vậy chiến tích của tôi biết khoe với ai!"

Bộ Ngu khẽ gõ đầu cậu, "Tôi có chuyện muốn nói với tư lệnh, cậu tự chơi một mình đi." Sau đó nắm cổ tay Bùi Hành Ngộ, tìm một chỗ tương đối vắng vẻ rồi hỏi, "Sao người cậu lại có mùi bạch xạ hương nồng nặc thế?!"

Ngay lúc đang muốn đưa tay định kiểm tra liền bị Bùi Hành Ngộ ngăn lại, "Tôi bị Cận Nhiên đánh dấu tạm thời."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!