Chương 46: Đánh dấu tạm thời

"Anh là của tôi!"

***

Pheromone của Cận Nhiên có khiếm khuyết, tuy rằng Cận Thiệu Nguyên tìm người k*ch th*ch cho hắn từ khi còn nhỏ, nhưng hắn lớn lên lại mang bộ dạng nghịch tử nổi loạn, hắn cảm thấy chính mình so với những Alpha bình thường còn mạnh hơn nhiều lần, cho nên hắn mới không cần người khác k*ch th*ch pheromone hộ.

Hắn không chịu làm quen với sự chi phối của pheromone, kết quả hắn cũng không thể kiểm soát được nó giống như người bình thường.

Mùi bạch xạ hương chạy dọc tứ chi, làm nhiễu loạn ý thức hắn rối thành một mớ bòng bong, Bùi Hành Ngộ biết hắn hiện tại đã hoàn toàn mất lý trí, hành động bây giờ tất cả đều là theo bản năng, hắn đã hoàn toàn bị pheromone chi phối, coi anh như là "báu vật" của riêng mình, ai cũng đừng hòng chạm đến.

Nếu lúc này có một người xuất hiện muốn tranh đoạt với hắn, cho dù hắn chỉ có một mình, hắn nhất định sẽ không do dự mà xé xác người đó thành trăm mảnh.

Năm đó dáng vẻ thiếu niên của hắn cũng chính là như vậy, anh bị hắn hung hăng giam trong lồng ngực, thiếu niên tuy không cao bằng anh nhưng lại có sức lực kinh người khiến anh không thể thoát được, thậm chí đợi tới lúc Cận Thiệu Nguyên trở về khuyên nhủ hắn một câu thôi, mùi chiếm hữu và ghen ghét điên cuồng lập tức tăng lên phủ đầy không khí.

Cơ thể nhớ lại những sự kiện lúc đó còn nhanh hơn trí nhớ, khi Bùi Hành Ngộ cùng hắn vượt qua kỳ ph*t t*nh lần đầu tiên, cổ tay và gáy anh đều bị cắn miết vô cùng tàn nhẫn, Cận Nhiên khi ấy giống như con thú nhỏ man rợ, khí tức thù địch phát ra với bất kể ai nhưng chỉ nghe lời mình anh.

Bùi Hành Ngộ hạ thấp giọng, cố gắng tỉnh táo đưa tay đặt lên mắt hắn, nhẹ nhàng nói, "Cận Nhiên, tôi biết hiện tại cậu đang rất thống khổ, ngoan, đừng làm loạn nữa."

Hô hấp của Cận Nhiên trong thoáng chốc chậm lại, ngoan ngoãn cọ cọ vào lòng bàn tay anh, lồng ngực phập phồng th* d*c như bị thương, Bùi Hành Ngộ cảm nhận được mồ hôi dính vào tay mình, nhiễm theo mùi Bạch xạ hương vô cùng nồng.

Anh suýt chút thì bị Cận Nhiên k*ch th*ch cưỡng ép cùng tiến vào kỳ ph*t t*nh, anh chậm chậm điều chỉnh hơi thở sao cho không hít phải mùi Bạch xạ hương nữa, nếu anh cứ thế tiến vào kỳ ph*t t*nh, vậy thì mọi chuyện tiếp theo sẽ không thể kiểm soát được.

"Tích tích tích!" Thông báo trên tàu nhanh chóng vang lên, đèn cảnh báo đỏ rực chớp lóe cực nhanh, nhắc nhở tất cả rằng điểm chuyển tiếp đang ở rất gần, Bùi Hành Ngộ che mắt Cận Nhiên, cẩn thận dỗ dành hắn, "Tôi gửi một mệnh lệnh cho mọi người, đừng gây sự nhé, được không?"

Cận Nhiên không nói, nhìn cũng không thấy.

Bùi Hành Ngộ nín thở, thận trọng bật máy liên lạc, giọng nói của Lâm Khai Tuế và Bộ Ngu đồng thời vang lên, "Tư lệnh, chúng ta sắp tới điểm chuyển tiếp rồi, ngài không sao chứ?"

"Hành Ngộ, cậu có sao không? Có cần tôi qua đó không?" Câu nói này là của Bộ Ngu, cách xưng hô vô cùng thân thuộc.

Cận Nhiên vốn dĩ đang ngoan ngoãn nghe lời, đột nhiên như bị ai đó cầm kim đâm trúng vảy ngược, liền nhe răng nanh như muốn xé xác người vừa lên tiếng.

"Cút!" Cận Nhiên đỏ cả mắt hét vào thiết bị liên lạc, "Cút ngay! Anh ta là của t...!" Trái tim Bùi Hành Ngộ đột nhiên co rút, không chút suy nghĩ mà đưa tay lên che miệng Cận Nhiên, mà hắn lại như đang muốn trút giận, cắn một cái thật mạnh lên tay anh, đau đến mức khiến anh phải hít một hơi.

"Shhh...." Bùi Hành Ngộ nén cơn đau, cố gắng bình tĩnh nhất để nói, "Tôi không sao, Cận Nhiên có chút không thoải mái, để tôi thiết lập hệ thống tự động lái, mọi người chú ý một chút, cẩn thận có người mai phục ở điểm chuyển tiếp."

Lâm Khai Tuế do dự một lát rồi đáp, "Rõ, tư lệnh!"

Cận Nhiên đã nhả tay anh ra, có lẽ do nếm được vị máu, hắn ngơ ngác nắm lấy tay Bùi Hành Ngộ như một đứa trẻ phạm lỗi, đôi mắt đỏ hoe lại càng trở nên đáng thương.

Bùi Hành Ngộ lại tắt máy liên lạc, nhìn hắn, cứ tưởng hắn đã bình tĩnh hơn một chút, "Ở đây không có thuốc ức chế, cậu thử dùng cách tự khống chế như lúc trước tôi dạy cho xem, đợi đến trạm trung chuyển rồi tính tiếp."

Trong tay Cận Nhiên trống rỗng, Bùi Hành Ngộ đã rút tay về, hắn ngơ ngác nhìn một hồi, đang lúc anh định rời đi liền kéo người trở về ấn lên bàn điều khiển.

Từng dây thần kinh, từng tế bào trong cơ thể hắn đang không ngừng gào thét k*ch th*ch hắn đánh dấu anh, hắn muốn người đàn ông lạnh lùng này, người mà cho dù lúc này hắn không nhìn rõ mặt, hắn muốn khiến anh phát ra những âm thanh mềm mại khe khẽ, lông mi run rẩy nức nở.

Sao lại nóng như vậy.

Cận Nhiên chỉ cảm thấy cả người như bị thiêu đốt, mà vừa vặn người trước mặt lại lạnh lẽo tựa tảng băng, có thể xoa dịu đi nỗi thống khổ của hắn, bản năng chiếm hữu lại lần nữa bị thôi thúc, hắn cứ liên tục nghĩ đến sẽ đem chiếc cổ mát lạnh kia nuốt vào cổ họng mình.

Hắn quả thực tuân theo bản năng, cúi đầu chạm lên phiến môi tái nhợt của anh, hung hăng tàn sát bừa bãi.

Bùi Hành Ngộ né tránh nghiêng đầu, nụ hôn liền rơi xuống bên cổ, Cận Nhiên bực bội không kiên nhẫn được nữa, xé toạc cổ áo quân phục của anh, cúc áo bật tung rơi xuống sàn, anh còn chưa kịp vung tay chặn hắn lại đã bị mạnh mẽ chế trụ ra sau.

"Anh là của tôi!" Cổ họng Cận Nhiên phát ra âm thanh trầm thấp, giống như phát ra từ vực sâu tăm tối không có ánh mặt trời, mang theo tính chiếm hữu vặn vẹo vô cùng điên cuồng.

Cổ Bùi Hành Ngộ bị cắn, răng c*m v** da thịt truyền đến cảm giác vô cùng đau đớn, đầu tim cũng vì thế mà tê dại, không biết là vì một câu nói "Anh là của tôi" hay là bởi vì anh đang bị người ta hung ác g*m c*n.

Cận Thiệu Nguyên tuy rằng cũng nóng nảy nhưng ông ta là kiểu quân nhân truyền thống điển hình, quy củ và nguyên tắc làm việc ở quân đoàn cũng giống hệt lúc ở nhà, dạy dỗ Cận Nhiên vô cùng nghiêm khắc, việc thiếu hụt pheromone không phải là lỗi của hắn, mắt không nhìn rõ hay thiếu một ngón út cũng không phải do hắn muốn, nhưng tất cả những khiếm khuyết ấy khiến hắn phải nhận lại sự khiển trách và thất vọng của chính người lớn trong nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!