"Cận Nhiên, kỳ ph*t t*nh của cậu tới rồi, nghe lời, buông tôi ra để tôi giúp cậu."
***
"Ông chủ, mèo nhỏ liền cứ thế để hắn mang đi sao?" Xuân Linh bưng một tách cà phê đặt trước mặt Phương Thái Bạch, tức giận nói, "Cận Nhiên đó thật khốn nạn, vẫn là ca ca họ Bùi kia tốt hơn, còn muốn đem mèo trả lại cho ngài, tất cả đều tại Cận Nhiên! Đồ hỗn đản!"
Phương Thái Bạch nằm trên ghế mèo, nhàn nhã nhắm mắt, dùng ngón tay cào cào lưng mèo bảo bối, hưởng thụ tiếng tiểu Loli chửi mắng Cận Nhiên.
"Chửi nhiều lên chút, ta thích nghe."
Xuân Linh "hừ" một tiếng, "Mới không muốn nói! Ngài tự mắng đi!"
Phương Thái Bạch mở mắt nhìn Xuân Linh, duỗi tay cào nhẹ lòng bàn tay nàng lấy lòng, "Linh Linh gần đây tình khí càng xấu rồi, không đáng yêu chút nào, tới ăn kẹo đi, a, mở miệng ra nào."
Xuân Linh bóp hai viên kẹo màu sắc sặc sỡ trong bàn tay cho vào miệng, tiếp tục hừ lạnh.
Thục Phân tuy rằng cũng là bộ dạng tiểu Loli nhưng khí chất thoạt nhìn trưởng thành hơn Xuân Linh, nhẹ nhàng nói, "Ngài nuôi dưỡng mèo cưng lâu như vậy, nhìn hắn đem đi chắc chắn rất luyến tiếc, sao ngài lại không giữ bọn họ?"
"Sẽ lấy lại." Phương Thái Bạch bưng tách cà phê, chậm rì rì uống một ngụm rồi bỏ xuống, tiếng gốm sứ chạm mặt bàn thủy tinh nghe thanh thúy vô cùng, Tú Cẩm ở bên kia điều khiển chiến hạm cũng không nhịn được nuối tiếc liếc nhìn qua.
"Hôm nay chúng ta không cản người cũng không sao, chỉ là một con mèo mà thôi."
"Các người biết cái gì." Phương Thái Bạch cụp mắt mỉm cười, anh bốn lần muốn lôi Bùi Hành Ngộ vào không gian giả tưởng thì chỉ có một lần thành công, cũng không phải thực sự lôi được, chẳng qua là do Bùi Hành Ngộ trước đó không kịp đề phòng mà thôi.
Loại người như Bùi Hành Ngộ sẽ không dễ dàng tin tưởng người khác, chỉ có thể diễn một màn "bị bức hại" thảm thiết này mới có thể lấy được chút lòng tin của anh.
Cận Nhiên cuỗm mất của y một con mèo, y quả thực rất muốn xé nát tên khốn đó thành trăm ngàn mảnh, nhưng y cũng muốn xem viễn cảnh mèo vờn sói, rất đáng.
Phương Thái Bạch cúi đầu, vuốt lông con mèo trắng muốt trong lòng, "Được rồi, cục cưng."
***
Màn sương dần tan biến, máy móc cơ giáp lại xuất hiện trong không gian nơi đang diễn ra trận chiến, các mảnh vỡ trong khói đạn bắn tung tóe hỗn loạn!
"Cẩn thận!" Bùi Hành Ngộ lớn tiếng nhắc nhở, nhưng Cận Nhiên đã sớm điều khiển cơ giáp tránh đi, dư dả thời gian nói với anh, "Nhìn đi."
Bùi Hành Ngộ nhìn la bàn tinh vân đã khôi phục tín hiệu, chưa kịp nói đã nghe thấy tiếng Lâm Khai Tuế, "Tư lệnh, toàn bộ hải tặc không gian đã bị tiêu diệt, chúng ta bị tổn thất hai cơ giáp loại nhỏ, một cơ giáp cỡ trung, Khuyết Tử Mặc, Tống Tư Thâm cùng An Nguyên Khải bị thương nhẹ, không có thương vong."
Bùi Hành Ngộ hơi giật mình, cúi đầu nhìn la bàn tinh vân, vừa rồi bọn họ bị kéo vào không gian giả tưởng không lâu lắm, anh bỗng nghĩ nghĩ, kinh ngạc nhìn Cận Nhiên, "Thái Bạch tiên sinh còn có thể làm ra một loại không gian giả tưởng như vậy?"
"Đừng nhìn tôi, tôi cũng không biết."
Cận Nhiên và Phương Thái Bạch cũng coi như là có quen biết, năm đó khi hắn vẫn còn là một hỗn trưỡng ma vương thì đã dạy dỗ y lên bờ xuống ruộng, sau này khi gặp và bị ép kết hôn với Bùi Hành Ngộ, chính mình lại bị ăn hành tơi tả, làm gì còn thời gian "giáo dục" ai nữa, chỉ nghe nói Phương Thái Bạch bỏ nhà ra đi.
Mấy năm không tính quá dài, nhưng bản lĩnh lại lớn như vậy.
"Bỏ nhà ra đi có gì tốt chứ?" Dù sao trận chiến cũng đã kết thúc, Cận Nhiên vươn tay tắt kết nối nội bộ, nói với Bùi Hành Ngộ, "Ài, bà xã, ngày khác tôi cũng bỏ nhà ra đi có được không?"
Bùi Hành Ngộ không tiếp câu đùa giỡn này của hắn, nhàn nhạt đáp, "Lời này đến nói với Cận bộ trưởng đi, hỏi sai người rồi."
Cận Nhiên chống tay nghiêng đầu nhìn anh, ngón tay khảy khảy huân chương của Bùi Hành Ngộ, "Tôi với anh kết hôn rồi, đi hỏi ông già đó làm gì, bây giờ còn quản được tôi chắc?"
Bùi Hành Ngộ đẩy tay hắn ra, lạnh lùng nói, "Ngay cả cha cậu cũng không quản được, tôi có thể sao? Muốn bỏ nhà ra đi thì về Cận gia mà đi, chỗ này của tôi chỉ có thể kêu cậu..."
Cận Nhiên nhìn Bùi Hành Ngộ lúc nói chuyện, hai phiến môi đóng mở, y như bị ma xui quỷ khiến duỗi tay đè lên môi anh, thấp giọng nói, "Anh là nhà của tôi."
Bùi Hành Ngộ lạnh mặt liếc hắn một cái, "Lại phát bệnh rồi đúng không?"
Cận Nhiên nhìn chằm chằm anh, lúc sau mới tỉnh táo lại, "Không nói thì không nói, tức giận cái gì, với Bộ Ngu thì nói chuyện thì ôn hòa như vậy, với tôi nói có mấy câu đã lạnh như tảng băng, ai mới là chồng anh hả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!