Chương 44: Anh có thích không

"Giữ lại đi được không? Tôi thích nó."

***

Tiểu cô nương ậm ừ quay đầu, "Không!"

"Thục Phân." Phương Thái Bạch duỗi tay ngoắc ngoắc cổ tay cô gái, tiểu cô nương lại hừ một tiếng, "Không thể!"

"Nghe lời." Phương Thái Bạch kéo vòng tay ren màu trắng trên cổ tay tiểu cô nương, lấy lòng nói, "Thục Phân, nói cho bọn họ biết đi nha."

Tiểu cô nương miễn cưỡng nhìn liếc Cận Nhiên một cái, khịt mũi lạnh lùng, "Miêu tặc!"

Cận Nhiên bị nàng mắng không hiểu gì hết, chỉ chỉ chính mình, Phương Thái Bạch sợ hắn lại điên lên làm tổn thương mèo bảo bối của mình, vội bổ sung, "Không mắng cậu, không phải mắng cậu đâu."

Thục Phân hai tay chống nạnh, vẻ mặt căm giận nói, "Có một lần chúng ta có lòng tốt cứu một tên hải tặc bị trọng thương, ông chủ nhìn hắn đáng thương còn cho hắn ở trên "Đường phèn nhân đậu" chữa trị một thời gian, kết quả lúc hắn rời đi còn dám nghĩ trộm mèo của ông chủ."

Cận Nhiên nghe không hiểu, nghiêng đầu nhìn Bùi Hành Ngộ, anh cũng lắc đầu.

"Có thể bảo tiểu Loli của cậu nói tiếng người không vậy?" Cận Nhiên duỗi chân đạp Phương Thái Bạch một cái.

"Thục Phân, nói trọng điểm."

Thục Phân "ồ" một tiếng, nói, "Chúng ta vốn không có ý muốn cứu hắn đâu, nhưng hắn nhận ra chiến hạm của chúng ta chính là Tân Tam Khách, vì vậy muốn ông chủ cứu hắn để đổi lấy thông tin, ông chủ tốt bụng..."

"Dừng! Cô muốn đánh bóng cho ông chủ nhà mình thì tự thẩm đi, tôi không có thời gian." Cận Nhiên đánh gãy câu nói của cô gái, chân thành khuyên bảo, "Vào trọng điểm."

"Kế hoạch Thiên Nga cụ thể thế nào hắn cũng không biết, chỉ biết có quan hệ mật với cao tầng của Tinh tế Liên Bang, bên trong còn có các đại Quân đoàn, thậm chí cả các trường quân đội, các ngành nghề khác nhau. Nếu họ muốn, tùy lúc có thể kiểm soát rồi lật đổ Hoắc Nhĩ chỉ trong nháy mắt."

Ngón tay Bùi Hành Ngộ căng thẳng, không tự chủ nhéo nhéo mông mèo làm nó kêu "ngao" một tiếng, Phương Thái Bạch sắc mặt trắng bệch, thiếu chút nữa quỳ xuống, "Bùi tư lệnh, ba ba, tổ tông ngài đừng nhéo tâm can bảo bối của ta, xin ngài đó."

Bùi Hành Ngộ áy náy mà đem mèo hướng về phía y, "Thật xin lỗi, Bạch tiên sinh."

Cận Nhiên đưa tay ngăn cản, "Tôi sẽ trả sau." Sau đó hắn hỏi Thục Phân, "Có điểm không đúng, nếu mục đích của kế hoạch Thiên Nga là lật đổ Hoắc Nhĩ, vậy năm đó người được cử đi chính là tư lệnh Bạc Tây của quân đoàn 17, làm như vậy chẳng lẽ không sợ bị lộ ra sao? Hay Bạc Tây tư lệnh cũng chính là đồng mưu? Vậy thì tại sao lại nói đó là người mở đường?"

Nếu nói theo cách hiểu này, Bùi Hành Ngộ khi ấy ở trên chiến hạm tình cờ phát giác được mục đích chân chính của kế hoạch Thiên Nga, phát hiện ra được âm mưu của Bạc Tây tư lệnh, sau đó anh tiện đà bị Liên Bang trục xuất trong không gian để anh tự sinh tự diệt.

Vậy người đã cứu Bùi Hành Ngộ là ai?

Người này nhất định biết về "Kế hoạch Thiên Nga", là địch hay là bạn?"

Cận Nhiên trầm tư một lúc, theo như hắn biết được, từ khi Thiên Kỷ phát nổ, dữ liệu liên lạc đều không thể gửi lại cho Hoắc Nhĩ, thậm chí tín hiệu cầu cứu cũng không phát ra, giống như nó và Hoắc Nhĩ đã mất liên lạc vậy.

"Năm đó mệnh lệnh xuất chinh là ai xuống?"

Phương Thái Bạch cười lạnh một tiếng, "Còn có thể là ai."

Cận Nhiên biết y khịt mũi đang coi khinh người kia, "Cho nên cậu muốn đối nghịch với ông ta?"

"Gió thổi bên gối, lão hồ đồ đó có mệnh lệnh gì không dám ra, không chừng Kế hoạch Thiên Nga cũng chính là ông ta, các người cứ ông ta mà tra, đến lúc đó đem ông ta ra hầu tòa thì nhớ kêu tôi tới xem."

Cận Nhiên quét nhìn y một cái, không tiếp tục đề tài này, "Chip kí ức là thứ không thể nổ, cho dù bị hủy cũng sẽ có hệ thống tinh thần sao lưu, thời điểm Bạc Tây tư lệnh chết trận, chip của nàng ở đâu?"

Toàn bộ Hoắc Nhĩ đối với Thiên Kỷ chính là gió không lọt qua tường, đừng nói là Phương Thái Bạch, ngay cả dùng quyền hạn của Cận Thiệu Nguyên cũng không thể mở được cơ sở dữ liệu, chẳng lẽ thực sự là ông ta?

Phương Thái Bạch phất tay, "Không biết."

Thục Phân nhíu mày, hừ lạnh, "Chúng ta cũng chỉ biết đến thế thôi, người kia cũng không phải cấp bậc thủ lĩnh, chính hắn cũng không có biết nhiều tới vậy, đây đều là ông chủ và tôi tự điều tra suy đoán mới có được, anh nên thấy đủ đi!"

Cận Nhiên lười so đo với tiểu Loli, chuyện có thể hỏi đều đã xong, đứng lên nói, "Giao dịch thành công, đi đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!