Chương 43: Động tâm

"Ngắm Bùi tư lệnh như tên b**n th** thế hả, cậu có còn cần mặt mũi không vậy?!"

***

Nhất thời, bên trong chiến hạm an tĩnh chỉ còn lại tiếng lắc mèo kêu leng keng, giống như một sợi chỉ mỏng có thể bị đứt phựt bất cứ lúc nào, đem ba người tiến vào trạng thái cân bằng đến kỳ lạ.

Phương Thái Bạch là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí, ôm mèo cười khúc khích, "Nói tôi không thể một mình chiếm tiện nghi, vậy cậu cảm thấy bây giờ cậu có gì mà dám đàm phán đường sống với tôi? Cận Nhiên, tôi biết cậu có thủ đoạn, tôi cũng biết Bùi tư lệnh có bao nhiêu lợi hại, nhưng các người ở dưới mái hiên nhà người khác không thể không cúi đầu, chưa nghe qua à?"

Cận Nhiên xùy một tiếng, "Cúi đầu?"

Phương Thái Bạch lười biếng không muốn để ý, lại đột nhiên đứng bật dậy vươn đầu ngón tay trắng như ngọc, "Cậu cậu cậu, cậu bỏ xuống cho tôi!"

Cận Nhiên thân thủ lưu loát xách một con mèo tam thể, tay trái sớm đã cướp đi con dao nhỏ trong tay Bùi Hành Ngộ, đặt lưỡi dao sắc lạnh bên cổ con mèo, l**m l**m răng nanh cười với Phương Thái Bạch, "Không có tư cách đàm phán?"

Phương Thái Bạch nhìn biểu cảm điên cuồng của Cận Nhiên, cắn chặt hàm răng, "Đệt mẹ nó, đồ thần kinh!"

"Đúng đó." Cận Nhiên chẳng thèm để ý, lưỡi dao tiến vào trong cổ mèo bị lớp lông mềm phủ mất, Phương Thái Bạch cảm giác như lưỡi dao kia đang cứa vào cổ y, đến thở mạnh cũng chẳng dám, chỉ sợ Cận Nhiên sơ ý cắt trúng bảo bối của mình.

Mèo ở trong không gian rất khó tồn tại, y hao tâm tổn trí trăm phương ngàn kế mới nuôi sống được ba con, tuy những con mèo khác ở đây nhìn qua giống như vật sống, kỳ thực tất cả chỉ là hình thức mô phỏng của một "cơ giáp nhỏ" mà thôi.

Cận Nhiên nói giết liền sẽ đem nó giết.

"Không phải hai mắt nửa nó mù sao?" Phương Thái Bạch sắp điên rồi, run rẩy vươn tay về phía hắn, "Trả tôi, trả mèo cho tôi, tôi với cậu nói chuyện, cậu muốn điều kiện gì tôi cũng đều đáp ứng."

Khóe miệng Cận Nhiên khẽ nhếch, thu lại con dao, xách mèo lên nhìn thoáng qua Phương Thái Bạch, "Có đàm phán đường sống không?"

Phương Thái Bạch gật đầu như mổ thóc, "Có, có, ngàn vạn cầu xin cậu đừng tổn thương bảo bối của tôi, ba ba, tổ tông, xin cậu đem nó trả lại cho tôi."

Cận Nhiên cười nhạo một tiếng, vung tay một cái, Phương Thái Bạch theo bản năng chuẩn bị đỡ mèo, kết quả mèo lại rơi vào lồng ngực Bùi Hành Ngộ. 

Y sửng sốt muốn lao tới cướp lại, bị Cận Nhiên duỗi tay chặn một phen, "Nói xong rồi trả."

Bùi Hành Ngộ ngơ ngẩn ôm mèo, Cận Nhiên quay lại hỏi anh, "Không sợ mèo chứ?"

Bùi Hành Ngộ lắc đầu, cảm nhận được lông mèo cọ lên lòng bàn tay anh vô cùng mềm mại ấm áp, con mèo cũng thật ngoan, một chút cũng không tỏ ra sợ hãi, còn vươn lưỡi l**m l**m đầu ngón tay anh, Bùi Hành Ngộ bất giác gãi gãi đầu nó, nó lập tức nương theo dụi đầu làm nũng.

Bùi Hành Ngộ không khỏi mỉm cười.

Ánh mắt Cận Nhiên trước sau vẫn đặt trên người anh, trong nháy mắt nhìn thấy ý cười trên mặt Bùi Hành Ngộ, khóe mắt anh cong lên rất nhỏ, giống như chuồn chuồn làm nhiễu loạn mặt hồ, cũng lại như nét mực vụng về làm nhòe tranh gấm thêu núi non.

Trên người anh không có hơi thở xâm chiếm tuyệt đối như Alpha, cũng không phải là thứ khí chất thùy mị yếu đuối của Omega, anh từ trên xuống dưới đến bảy phần chỉ toàn là băng tuyết, tâm tình đạm mạc lạnh nhạt khiến người người khác không thể chạm vào.

Anh không phải Alpha cũng chẳng giống Omega, anh là Bùi Hành Ngộ, trên đời này tuyệt đối không có lấy người thứ hai.

"Cái tổ sư! Đã đủ chưa?" Phương Thái Bạch hết kiên nhẫn nhìn Cận Nhiên, giận giữ nói, "Cứ nhìn Bùi tư lệnh chằm chằm như tên b**n th** vậy, có biết xấu hổ không hả cái đồ tiện nhân, mau trả mèo cho tôi! Bằng không tôi liều mạng với cậu... u u u bảo bối đừng sợ a, ba ba sẽ cứu con nha ...."

Cận Nhiên thu hồi tầm mắt, trông Phương Thái Bạch vừa mắng vừa khóc dỗ mèo, đạp cho y một cái, "Nói chuyện cho đoàng hoàng."

Phương Thái Bạch ôm mèo ủy khuất nhìn hắn, "Vậy cậu không được làm tổn thương tổ tông của tôi, lá gan nó nhỏ lắm, Bùi tư lệnh ngài cẩn thận ôm nó đừng ném cho cậu ta, hu hu nó đang nhìn tôi kìa, Cận Nhiên, đem nó trả lại cho tôi đi!"

Cận Nhiên nhíu mày, cảm thấy ai mà không biết còn tưởng con mèo là con trai y, "Được, rụng một cọng lông liền đền cho cậu trăm cân, tiền đồ có bằng đấy cũng bày đặt học người ta bỏ nhà ra đi."

Không biết Phương Thái Bạch nghe được từ nào, lập tức lạnh mặt, "Liên quan đếch gì đến nhà cậu."

Cận Nhiên cũng không tiếp tục đề tài này, ngồi xuống rồi vào thẳng vấn đề, "Tin tức về Ngôi sao Thiên Hà, nếu có tôi sẽ cho cậu biết trước, hiện tại biết chắc chắn gì đó là không thể, còn nếu muốn chôn cùng, vậy cậu với mèo cũng cùng nhau đi chết đi."

Tầm mắt y vẫn luôn đặt trên người Bùi Hành Ngộ đang ôm mèo tam thể, "Đánh rắm, muốn chết tự đi mà chết, mèo của tôi một sợi cũng không thể mất."

"Nghiêm túc đi." Cận Nhiên gõ lên bàn hai cái, kéo lại ánh mắt của Phương Thái Bạch, "Cậu còn muốn giữ tôi lại bao lâu, muốn tôi sinh cho cậu một đứa à? Bảo bối, tôi có người mình thích rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!