"Nghe lời chút đi, vợ ngoan."
***
"Cận Nhiên!" Giọng Phương Thái Bạch run rẩy, cũng không còn ý cười như trước nữa, thay vào đó là bén nhọn chói tai như hét lên, "Con mẹ nó mày thế nào lại ở chỗ này!"
"Tới uống cà phê đó, tin không?" Cận Nhiên thoải mái đem câu này trả lại cho y.
Bùi Hành Ngộ duỗi tay đặt lên tay Cận Nhiên, lắc đầu ra hiệu với hắn, Cận Nhiên nắm lấy tay anh rồi nhanh chóng cào nhẹ vào lòng bàn tay một cái, "Anh ở đây chờ tôi, tôi đi một lát, rất nhanh liền về."
"Cận Nhiên." Bùi Hành Ngộ nắm lấy cổ tay hắn, "Tôi đi cùng cậu."
Cận Nhiên quay đầu, cười với anh, "Làm sao? Chồng hát vợ theo à? Không có việc gì thì anh cứ ở trên tàu đừng ra ngoài, tìm cách quay về tìm mọi người trước đi, đám tiểu tử kia không thể không có anh."
Huống hồ, hắn có việc cần hỏi Phương Thái Bạch.
"Không được!"
Cận Nhiên cười, "Yên tâm đi, tôi còn phải trở về ly hôn với anh nữa kìa." Nói xong liền cúi người ghé sát vào tai anh, đè thấp âm thanh, "Nghe lời chút đi, vợ ngoan."
Con ngươi Bùi Hành Ngộ run lên.
Cận Nhiên thuận tay cầm theo một bộ quần áo bảo hộ, đi đến trước cửa tàu quét tròng mắt, giương giọng nói, "Phương Thái Bạch, mở cửa ra, ông nội mi tới rồi."
Phương Thái Bạch cười nhạo, "Tới đi, bố đây cho mày chết không có chỗ chôn, không biết sống chết!" Nói xong liền hướng phía sau khoát tay, "Linh Linh, mở cửa ra cho tên đó tới đây, cơ hội báo thù của ta tới rồi."
Y cùng Cận Nhiên đều là người tám lạng kẻ nửa cân giống nhau, cuối cùng chính hắn lại có ngày rơi vào tay mình!
Linh Linh cúi đầu, giọng nói của thiếu nữ nũng nịu, chậm chạp chạy đến bàn điều khiển, lưu loát vận hành chiến hạm miêu miêu "Đường phèn nhân đậu" đến gần Tử Vi Viên.
Hai chiến hạm đã sát gần nhau, âm thanh cảnh báo cũng lập tức vang lên, Cận Nhiên hít nhẹ một hơi rồi mở cửa phòng, mặc quần áo bảo hộ lên người sau đó nhún chân nhảy một cái, vừa mới đáp xuống hắn đã lập tức trở tay về phía sau, đồng thời ngã lăn tại chỗ, vững vàng đem cái người kia bảo vệ trong ngực không xây xát một phân.
Cận Nhiên nhìn anh, gầm lên một tiếng, "Anh chán sống đấy à!"
Bùi Hành Ngộ cảm thấy màng nhĩ tê dại, sắc mặt tái nhợt lắc đầu, ngực dâng lên từng trận huyết tanh ngọt, phải dùng sức nuốt xuống mấy lần mới nhịn được.
"Trên người anh mẹ nó còn có vết thương đấy, muốn chết!" Trái tim Cận Nhiên quả thực bị anh làm cho hoảng rồi, khi nãy nếu như hắn phản ứng không nhanh một chút đỡ được anh thì hiện tại anh đã ngã chết không chừng!
Cận Nhiên đem mũ bảo hộ đội lên cho anh, lời tàn nhẫn đang đợi đến môi chưa kịp nói đã nghe anh nhẹ nhàng nói một câu làm nghẹn trở về, "Tôi là trưởng quan, chỉ có cậu nghe lệnh tôi, không có chuyện tôi phải nghe lời cậu."
Cận Nhiên nghiến răng nghiến lợi, "Lão tử là chồng của anh!"
Bùi Hành Ngộ đỡ bả vai đứng lên, lắc nhẹ hai cái suýt lảo đảo, "Trên giấy tờ thôi."
Cận Nhiên đánh anh một cái, nhưng hắn biết Bùi Hành Ngộ sẽ không để hắn đơn độc mạo hiểm một mình, anh chính là người như vậy, anh là một chỉ huy, anh sẽ không để cấp dưới xông lên phía trước ngăn cản nguy hiểm, giống như việc anh có thể một thân một mình vai gánh cả thế giới trên vai.
Cánh tay đỡ người của hắn có chút vô lực, vừa tê vừa đau, Cận Nhiên nhìn anh lảo đảo như thể giây sau sắp ngã, liền ôm eo anh, lạnh giọng nói, "Anh còn dám như vậy tôi liền đánh dấu anh, đem anh biến thành người của tôi rồi xem anh còn dám làm càn hay không."
Bùi Hành Ngộ cùng hắn đi về hướng cửa của "Đường phèn nhân đậu", nghe vậy liền gập ngón tay, lông mi hạ xuống, "Cậu sẽ không."
Cận Nhiên nhướng mày, "Anh xem thường tôi sao? Cho dù tôi thiếu hụt pheromone vẫn có thể đánh dấu anh, muốn thử một chút pheromone cấp S không hả?"
"Không cần." Bùi Hành Ngộ thở nhẹ một hơi, âm thanh cách qua lớp mũ bảo hộ tuy nhỏ nhưng Cận Nhiên mắt kém chứ tai nghe tuyệt đối không kém, hắn nghe được rất rõ ràng.
"Cậu vất vả tới Tử Vi Viên muốn ly hôn với tôi, sẽ không vì một câu nói mà làm ra chuyện có lỗi với người mình thích, người kia vẫn còn đang đợi cậu."
Cận Nhiên sửng sốt, ai đang đợi hắn cơ?
Ồ, hắn có "người mình thích", chính vì người ấy mà hắn tới đây muốn ly hôn, Cận Nhiên vậy mà suýt chút quên mất, bị anh nhắc lại mới lập tức "xùy" một tiếng, "Biết thì tốt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!