Chương 41: Bản năng

Bùi Hành Ngộ : "Cận Nhiên, buông tôi ra."

***

"Cảm.. cảm ơn." Khuyết Tử Mặc run giọng nói lời cảm tạ.

Cận Nhiên không rảnh nhìn phản ứng của cậu, "Đừng chắn đường."

Khuyết Tử Mặc nghẹn ngào điều khiển cơ giáp lùi về phía sau sửa chữa mạng lưới phòng ngự, giọng nói của Châu Thước có chút khàn khàn giữa âm thanh ồn ào, "Khuyết Tử Mặc, quay về đi!"

Cận Nhiên nhìn chằm chằm vào tình hình chiến đấu, nhưng dần dần mệt mỏi, vừa rồi hắn cứu Khuyết Tử Mặc bằng chính khả năng phán đoán chứ không phải dựa vào la bàn tinh vân chỉ đường, lông mày càng lúc càng nhíu chặt.

Bùi Hành Ngộ chỉ huy ngắn gọn lưu loát, lần trước ở phòng mô phỏng diễn tập từng thấy anh chỉ huy qua một lần, nhưng so với hiện tại lại hoàn toàn bất đồng, mỗi lần hạ lệnh đều là sát chiêu.

Anh không có suy nghĩ để lại đường lui cho hải tặc, nhưng đồng thời anh cũng không cho phép Tử Vi Viên có bất cứ thương vong nào, mỗi âm thanh của Bùi Hành Ngộ càng lúc càng nhanh, máy truyền tin cuối cùng chỉ còn lại anh nói.

Không phải là không ai nói, mà là nói không kịp.

Cận Nhiên ra tay rất nhanh, hoàn toàn có thể theo kịp được tốc độ mệnh lệnh của anh, Lâm Khai Tuế có thể theo kịp nhịp điệu của Bùi Hành Ngộ là vì đã cùng tác chiến rất lâu, nhưng những tân binh của đội hành động Thiên Xu căn bản không thể nào theo kịp, hơi thở mỗi lúc một nặng nhọc dồn dập.

Không khó để tưởng tượng ra giờ phút này bọn họ đang khẩn trương đến mức nào.

Cận Nhiên im lặng làm theo mệnh lệnh của anh, linh hoạt né tránh đòn tấn công bằng tên lửa, đem mạng lưới phòng ngự cường đại của tàu chỉ huy bao quanh bốn cơ giáp nhỏ, cung cấp nơi trú ẩn cho bọn họ.

Lần diễn tập trước, bởi vì mắt Cận Nhiên không tốt nên không rảnh lo nghĩ nhiều, cho nên để mọi người tùy lúc báo cáo tỷ lệ tổn hại của cơ giáp, tuy rằng Bùi Hành Ngộ nhìn bảng điều khiển có thể thấy được rõ ràng, song vẫn cho bọn họ tiếp tục dùng loại phương pháp này.

Bùi Hành Ngộ, "Lần lượt báo cáo mức độ tổn hại cơ giáp và tình huống bị thương."

Lâm Khai Tuế nhíu mày, anh ta là người đầu tiên báo cáo, "Chỉ huy, bắn hạ một cơ giáp nhỏ, cơ giáp tổn hại 20%, cánh bị xây xát, tên lửa còn lại 50%."

Lạc Tân Dương, "Đã phá hủy cánh quạt một cơ giáp cỡ trung, phá hủy mạng lưới phòng thủ của nó, vẫn đang cố gắng phá bệ phóng tên lửa. Mạng lưới phòng thủ của tôi bị tổn hại 30%, tên lửa đủ dùng, yên tâm đi!"

Cậu vĩnh viễn tựa như một mặt trời nhỏ, làm như không hiểu tình huống hiện tại ở trên chiến trường khói lửa mịt mù này, là người khi nói sẽ không phát ra âm thanh có cảm xúc bất thường.

Cận Nhiên cười khẽ, "Đánh không tồi."

Lạc Tân Dương cũng khúc khích cười theo, "Nhiên ca, Nhiên ca, lại khen tôi hai câu đi, tôi thích nghe."

"Bớt bớt lại." Cận Nhiên nghiêng đầu nhìn Bùi Hành Ngộ, thấy anh cũng đang quay qua nhìn mình, liền làm như không có việc gì nói chuyện với Lạc Tân Dương, "Một câu đủ rồi, một câu khen của Nhiên ca cậu tưởng muốn là được à?"

Lạc Tân Dương lại cười xấu xa, "Để cho bà xã của anh à, tôi hiểu tôi hiểu."

Cân Nhiên cười mắng, "Cút."

Bùi Hành Ngộ ho nhẹ một tiếng, chờ Cận Nhiên ngẩng đầu liền liếc xéo hắn một cái, Cận Nhiên trầm mặc nửa giấy, cũng ho nhẹ, "Lại không đứng đắn, cút khỏi Tử Vi Viên cho tôi!"

Bùi Hành Ngộ, "..."

Tống Tư Thâm trước sau chưa nói một lời, chờ người khác báo cáo xong hết mới lên tiếng, "Phá hủy bệ phóng tên lửa của 2 cơ giáp cỡ trung, hệ thống lực đẩy của 3 cơ giáp cỡ nhỏ. Bệ phóng bị phá hủy 50%, tên lửa còn lại 35%, hệ thống phòng ngự tổn hại 60%."

Cận Nhiên ngẩn ra, tiểu Tống đó giờ vẫn luôn là người ổn trọng cẩn thận nhất, như thế nào lại đột nhiên l* m*ng như vậy?

Tống Tư Thâm trong lúc báo cáo vẫn không ngừng đối chọi với hỏa lực của Vinh Long, cho dù hiện tại tên lửa đã sắp hết, hệ thống phòng thủ đã lung lay gần như đổ xuống nhưng cậu vẫn không chịu lùi bước, bay lên hạ xuống quay cuồng tránh né công kích của đối phương, còn trở tay b*n r* một chùm pháo năng lượng, pháo ánh sáng, "ầm ầm ầm" đánh đi.

Bùi Hành Ngộ phát hiện ra giọng điệu của cậu không bình thường lắm, trầm giọng, "Tống Tư Thâm, rút!"

Song song với giọng nói vừa vang lên, buồng chứa nhiên liệu của Tống Tư Thâm đã bị trúng đạn, "Bùm" một tiếng, ánh lửa thật lớn nổ to trên không trung, cậu không những không sợ chết còn liên tiếp b*n r* thêm hai đạn tên lửa!

Do liên lạc không thể chậm trễ, Tống Tư Thâm sau khi bắn xong liền dừng tay, làm theo lệnh của Bùi Hành Ngộ, "Rõ, tư lệnh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!