Bộ Ngu vươn tay, chạm nhẹ vào đầu mũi trên khuôn mặt đầy khó hiểu của Lạc Tân Dương, sau đó lại búng một cái, "Đổ mồ hôi rồi."
***
Bùi Hành Ngộ ngồi trước bàn thao tác phụ, vừa nhìn bản đồ dẫn đường vừa có suy tính trong lòng, hải tặc trốn thoát khỏi nhà tù lần này nhất định sẽ quay trở về hang ổ cũ, nếu không thì chạy trốn, hoặc là tìm cách phản kích.
Theo tư liệu mà Tinh tế Liên Bang cung cấp, có tới 17 tù nhân trốn thoát, một đội cảnh vệ trong quá trình truy bắt cũng đã tạo phản.
Bọn họ không chỉ phải đối mặt với những tên hải tặc mà còn phải đối mặt với "người nhà" của chính mình, bí mật nội bộ của Tinh tế Liên Bang không dễ tiết lộ, bọn họ chuyến này quả thực tứ bề khó khăn.
Tầm mắt Cận Nhiên không được tốt, hắn hơi nheo mắt nhìn về phía trước, qua điểm chuyển tiếp đáng lẽ phải tiếp tục đi về phía tây, nhưng Bùi Hành Ngộ lại chỉ hắn đi về hướng đông, ngược đường với hướng của "Ngôi sao thiên hà".
Nơi này cách Hoắc Nhĩ rất gần, lúc ấy bị hải tặc không gian tới chiếm lĩnh, Bùi Hành Ngộ nhìn mà chướng mắt liền thuận tay đánh đến, đem tất cả tống vào nhà tù không gian.
Bên ngoài tuy nói chuyến này tới vây bắt hải tặc, kỳ thực còn có một nhiệm vụ quan trọng khác, chính là mục đích mà đội Hành động Thiên Xu được tạo ra, tìm kiếm "Ngôi sao Thiên Hà", có lời đồn rằng nó ở ngay bên dưới Ngôi sao Vĩ Tinh.
Sau khi cùng Trịnh Đồng thương lượng, Chu Hoài Mậu đã đáp ứng cho Tử Vi Viên chuyển rời vị trí, có điều vẫn phải chịu sự giám sát của Hoắc Nhĩ, không thể hoàn toàn thoát ly khỏi phạm vi của Tinh tế Liên Bang được.
Điều kiện trao đổi chính là "Ngôi sao Thiên Hà."
"Bùi Hành Ngộ, nhìn phía trước."
Bùi Hành Ngộ ngẩng đầu nhìn về phía trước, lập tức giật mình, trước mặt toàn là phế tích hoang tàn, tinh vân giống như những sợi bông bị xé nhỏ, trên đuôi sao Vĩ Tinh chứa đầy những mảnh xác cơ giáp nhỏ nằm rải rác la liệt.
Nơi này vừa trải qua một trận ác chiến!
Những người khác cũng đồng thời nhận ra, tất cả đều hít sâu một hơi, Lạc Tân Dương là người đầu tiên lên tiếng, "Má ơi, hoang tàn như vậy là vừa bị nổ sao?"
Lâm Khai Tuế xùy một tiếng, "Có thế cũng ngạc nhiên."
Lạc Tân Dương còn nhớ rõ chuyện anh ta kéo chân toàn đội lần trước, cứ thế bỏ lơ anh ta, giữ ống nghe rồi tắt tín hiệu liên lạc, quay đầu nhìn Bộ Ngu, "Ây, Bộ Ngu trưởng quan, anh từng lên chiến trường chưa?"
Bộ Ngu lắc đầu, cười nhẹ, "Chưa từng, cậu sợ à?"
Lạc Tân Dương lắc đầu, hừ lạnh một tiếng, "Giỡn gì thế, bổn thiếu gia mới không biết sợ."
Bộ Ngu nhoẻn miệng cười nhìn Lạc Tân Dương, ánh đèn trong cơ giáp phủ l*n đ*nh đầu cậu tạo ra một vầng sáng vàng dìu dịu, mặt trời nhỏ dường như rất kiêu ngạo cũng rất tự mãn, rõ ràng nét mặt căng thẳng nhưng lại cãi bướng nói mình mới không hề khẩn trương.
"Tiểu thiếu gia."
Lạc Tân Dương bị giọng nói trầm thấp mang đầy ý cười này làm cho giật mình, vừa quay đầu lại đã đụng trúng ánh mắt của Bộ Ngu, bốn mắt nhìn nhau, Lạc Tân Dương duỗi tay ôm lấy chính mình, "Có... có việc gì?"
Bộ Ngu vươn tay, chạm nhẹ vào đỉnh mũi trên khuôn mặt đầy khó hiểu của Lạc Tân Dương, sau đó lại búng một cái, "Đổ mồ hôi rồi."
Lạc Tân Dương bịt chóp mũi quay đầu, lỗ tai đột nhiên đỏ bừng.
Bộ Ngu khẽ cười, đúng là không thể không trêu chọc.
**
Bùi Hành Ngộ nhìn sao Vĩ Tinh bị tàn phá, nhất thời không dám phỏng đoán là hải tặc làm ra, hay có người phát hiện ra sự tồn tại của "Ngôi sao Thiên Hà" mà tới đoạt trước một bước.
Nếu là vế trước.
Bọn họ bị bắt ở đây, cũng ngóc đầu dậy từ đây, cướp đoạt hết tài nguyên nhưng không chiếm lãnh, lại trực tiếp cho nơi này nổ toanh thành một phế tích, mục đích quả thực rõ ràng.
Còn nếu là vế sau, vậy truyền thuyết về Ngôi sao Thiên Hà có lẽ thật sự tồn tại.
Cận Nhiên hiếm khi không mở miệng, chỉ là bất chợt liếc qua Bùi Hành Ngộ một cái, Bùi tư lệnh lúc ở Tử Vi Viên còn có thể nói được vài câu, hiện tại ở trên chiến trường quả thực giống như một người hoàn toàn khác, lạnh lùng đến lợi hại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!