Bùi Hành Ngộ: "Tôi tự mình làm."
***
Bùi Hành Ngộ chỉ "Ừ" một tiếng.
Mạnh Như Tiền cẩn thận hỏi, "Cận Nhiên tìm ngài có việc gì vậy?"
Bùi Hành Ngộ hơi mất tự nhiên lắc đầu, "Không có gì."
Mạnh Như Tiền trước nay không đoán được tâm tư của anh, người này kín đáo cẩn thận, từ lúc học ở trường quân đội rồi trở thành cộng sự, y tự nhận là bạn thân của Bùi Hành Ngộ, nhưng vẫn hoàn toàn không biết gì về anh.
"Tư lệnh, vụ nổ Thiên Kỷ đến cùng là đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Liên Bang lại yêu cầu ngày nào cũng phải liên hệ thế? Những chuyện này đều không thể nói ra sao?"
Thời điểm Thiên Kỷ nổ tung là lúc anh đang tham gia một dự án mật, thông tin liên lạc đều bị ngắt kết nối, vừa đi ra liền nghe nói Thiên Kỷ nổ, toàn chiến hạm trừ Bùi Hành Ngộ, không ai còn sống.
Chiến hạm K7 từ đó đổi tên thành Tử Vi Viên, Bùi Hành Ngộ đảm nhiệm chức vụ chỉ huy trưởng, anh nhận được một tờ điều lệnh, đảm nhiệm chức vụ hạm trưởng.
Bùi Hành Ngộ nói, "Mở tra cứu tinh tế cậu sẽ nhận được 120 câu trả lời khác nhau, hãy chọn câu trả lời mà cậu muốn tin nhất đi."
Mạnh Như Tiền im lặng vài giây, nhịn xuống xúc động muốn quăng tài liệu vào mặt anh, nghiến răng nghiến lợi nửa ngày mới chấp nhận đổi đề tài, "Ngày mai kiểm tra cấp độ pheromone, ngài có muốn thừa cơ hội này đá đít Cận Nhiên không?"
Kiểm tra cấp độ pheromone là bài kiểm tra đầu tiên mà mỗi tân binh khi tiến vào quân đội phải vượt qua, mục đích là bài trừ việc Omega giả dạng Alpha hoặc Beta trà trộn vào quân đội, đồng thời đo lường tố chất tâm lý, thể lực và sức bền của Alpha.
Bùi Hành Ngộ lẳng lặng nhìn bản đồ tuyến đường vũ trụ lưu động trên bàn pha lê nửa ngày, nói, "Được, tôi biết rồi."
**
Mạnh Như Tiền đi ra ngoài, không gian trong khoang liền khôi phục yên tĩnh, Bùi Hành Ngộ ngồi trở lại trên ghế thở phào một hơi, mệt mỏi day trán.
Cận Nhiên.
Hắn đến Tử Vi Viên để làm gì? Chỉ vì ly hôn thôi sao?
Mục người thân trong thông tin của hắn đều để trống, người mẹ đã sớm qua đời, quan hệ với cha thì giương cung bạt kiếm, nhưng hắn vẫn còn có một người chị.
Lúc này, điện thoại bất chợt đổ chuông, Bùi Hành Ngộ cúi đầu nhìn, ánh mắt dịu đi ngay lập tức. Vừa kết nối cuộc gọi video, trên màn hình xuất hiện một tiểu loly mập mập đáng yêu.
Mái tóc màu vàng óng của cô bé được thắt hai bím gọn gàng, cô bé ngồi bên bàn, mặc chiếc váy màu đỏ có viền hoa trắng, trước mặt là bàn đặt vài cọ vẽ và bảng màu, trên đôi tay nho nhắn dính vài giọt màu lem nhem.
"Yên Yên."
"Anh, anh xem nè!" Bùi Yên giơ lên một bức tranh cho anh xem, tíu tít nói "Người mặc quân phục là anh trai, người mặc váy là Yên Yên, nhìn có đẹp không?"
Bùi Hành Ngộ cười nhẹ , "Đẹp lắm."
"Em vẽ cả buổi tối đấy, A Lạc còn nói em vẽ không đẹp rồi sửa chân anh thành lùn tịt, hại em phải mất công vẽ lại đó." Bùi Yên nghiêng đầu sang bên trái, nhăn mũi, "Hừ, A Lạc thúi."
Trên đầu Bùi Yên có một bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa, đó là người máy thông minh có thể chất tương đương với người thật, là quản gia được Bùi Hành Ngộ lưu lại tinh cầu Hoắc Nhĩ để chăm sóc Bùi Yên.
Cũng là "bằng hữu" duy nhất của Bùi Yên, cô bé không biết "A Lạc thúi" chỉ là người máy.
Bùi Yên từ khi được đưa về cũng không còn lớn thêm nữa, bảy năm qua vẫn giữ hình dáng của một đứa trẻ, ngay cả tâm trí c*̃ng dừng lại vào năm ấy.
Bùi Hành Ngộ hỏi cô bé, "Yên Yên gần đây ở trường thế nào?"
"Vẫn tốt lắm." Bùi Yên nói, bỗng nhiên cụp mắt xuống, "Chỉ nhớ anh một chút thôi, khi nào anh về?"
"Yên Yên ngoan, bao giờ anh rảnh sẽ về với em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!